Là vị tổ thứ ba của Thiền phái Trúc
Lâm Yên Tử, thiền sư Huyền Quang được hậu thế tôn xưng là một Đại thiền
sư Việt nam, có vị trí ngang hàng với sáu vị tổ của Thiền tông Trung
Quốc và 28 vị tổ của Thiền Ấn Độ. Thế nhưng, ngoài một vài giai thoại
được lưu truyền rộng rãi trong dân gian, cho tới tận ngày nay câu
chuyện về cuộc đời của vị thiền sư từng là trạng nguyên nước Việt này
vẫn còn là một bí ẩn với rất nhiều người…
Vị trạng nguyên một lòng hướng Phật
Thiền sư Huyền Quang sinh năm 1254, mất năm 1334, vốn tên thật là Lý Đạo
Tái, người hương Vạn Tải, châu Nam Sách, lộ Lạng Giang, nay là làng
Thái Bảo, huyện Gia Bình, tỉnh Bắc Ninh. Cha của Huệ Quang là Tuệ Tổ, có
công đánh dẹp Chiêm Thành nhưng không chịu ra làm quan, sớm tối chỉ
vui thú với sách vở và công việc đồng áng, sống một cuộc sống an nhiên
tự tại. Còn mẹ Huyền Quang là bà Lê thị là một người hiền lành, chịu
thương chịu khó. Câu chuyện về sự ra đời của Huyền Quang đã là một câu
chuyện đậm tính truyền kỳ và vẫn được lưu truyền cho tới tận ngày nay.
Theo ghi chép của sách “Tam tổ thực lục”, bà Lê thị hay đến chùa Ngọc
Hoàng cầu nguyện vì tuổi đã 30 mà chưa có con. Đầu năm Giáp Dần, năm
1254, vị trụ trì chùa Ngọc Hoàng là Huệ Nghĩa mơ thấy "các toà trong
chùa đèn chong sáng rực, chư Phật tôn nghiêm, Kim Cương Long Thần la
liệt đông đúc. Đức Phật chỉ Tôn giả A-nan-đà bảo: “Ngươi hãy tái sinh
làm pháp khí Đông Độ và phải nhớ lại duyên xưa”. A-nan-đà vâng lệnh ra
đi. Đúng năm ấy, bà Lê thị có thai sinh ra một người con trai, đặt tên
là Lý Đạo Tái. Vì vậy, nhiều người cho rằng, Huyền Quang chính là tôn
giả A-nan-đà đầu thai mà thành.
 |
| |
Không may, lớn lên Lý Đạo Tái lại có dung mạo vô cùng xấu xí. Vừa nghèo
lại vừa xấu nên Lý Đạo Tái thường xuyên bị những người xung quanh hắt
hủi. Ông từng đi hỏi vợ ở nhiều nơi nhưng đều bị người ta từ chối vì
dung mạo ông quá xấu xí. Tuy nhiên, bù lại với vẻ bề ngoài không lấy gì
làm khôi ngô tuấn tú của mình, Lý Đạo Tái lại sở hữu một trí thông minh
hơn hẳn người thường. Tư chất thông minh cộng thêm tính cần cù hiếu
học nên Lý Đạo Tái học rất giỏi.
Năm ông 20 tuổi, Lý Đạo Tái đỗ thi Hương rồi năm sau đỗ thi Hội. Tới
năm Bảo Phù trong khoa thi Giáp Tuất 1274, Lý Đạo Tái đã đỗ trạng nguyên
ở tuổi 28. Tới lúc này, nhiều gia đình giàu có mới lân la tới nhà ông
để xin gả con gái cho vị tân khoa trạng nguyên, song Lý Đạo Tái đều từ
chối. Thậm chí, vua Trần thấy ông là người tài năng, đức độ, đỗ đạt
cao, muốn gả công chúa Liễu cho nhưng ông không nhận. Người ta nói
rằng, khi đó, Lý Đạo Tái đã chua chát viết hai câu thơ rằng: “Khó khăn
thì chẳng ai nhìn; Đến khi đỗ trạng trăm nghìn nhân duyên”.
Kể từ đó, trên dưới 30 năm, ông làm quan tận tụy nơi viện Nội Hàn. Với
trí thông minh, giỏi đối đáp ứng xử cộng với sự uyên bác của mình, Lý
Đạo Tái từng nhiều lần được giao nhiệm vụ tiếp sứ giả phương Bắc. Một
hôm, Lý Đạo Tái cùng vua Trần Anh Tông đến chùa Vĩnh Nghiêm huyện Phượng
Nhãn, nghe Thiền sư Pháp Loa giảng kinh. Khi nghe những lời giảng của
Pháp Loa, bỗng nhiên, vị đại quan triều Trần bỗng thấy “chạnh lòng”,
bèn thốt lên rằng: “…Phú quý vinh hoa thích thú, đáng lo như lá vàng
mùa thu, mây trắng ngày hè, sao ta có thể lưu luyến lâu dài được ?…”.
Cũng kể từ đó, Lý Đạo Tái bắt đầu ý định xuất gia theo Phật. Nhiều người
nói rằng, chính bài giảng của thiền sư Pháp Loa đã khiến Lý Đạo Tái,
vốn là hiện thân của tôn giả A-nan-đà nhớ lại “duyên xưa” theo lời dặn
của Phật Tổ. Dẫu là vì lý do gì thì việc Lý Đạo Tái quyết tâm từ bỏ cuộc
sống vinh hoa phú quý của một vị đại quan nơi triều đình để xuất gia
theo Phật thì hoàn toàn là sự thực.
Lúc bấy giờ, nhà Trần rất sùng tín đạo Phật, vì thế chỉ sau vài lần dâng
biểu xin từ quan để đi tu, Lý Đạo Tái đã được vua Trần chấp thuận. Năm
1305, Lý Đạo Tái chính thức xuống tóc xuất gia. Năm đó ông đã 51 tuổi.
Ban đầu, Huyền Quang đến học đạo với thiền sư Bảo Phác, một học trò
giỏi của Pháp Loa, nơi chùa Lễ Vĩnh.
Năm Hưng Long thứ 14 (1306) Trần Nhân Tông trụ trì chùa Siêu Loại lập
Pháp Loa làm giảng chủ, Lý Đạo Tái theo Bảo Phác đến nghe giảng, được
Nhân Tông cho làm thị giả. Sau đó ông theo Trần Nhân Tông khoảng 2 năm
để giúp việc biên soạn kinh sách, được vị sơ tổ của dòng thiền Trúc Lâm
hài lòng khen: “Phàm sách đã qua tay Huyền Quang biên soạn, khảo đính
thì không thể thêm bớt được một chữ nào nữa”.
Vị tổ thiền lừng danh nước Việt
Khi Trần Nhân Tông viên tịch, Huyền Quang lại theo Pháp Loa làm đồ đệ
người thầy trẻ hơn mình đến 30 tuổi (Pháp Loa sinh năm 1284, mất năm
1330). Năm 1309, niên hiệu Hưng Long thứ 17, Huyền Quang được Pháp Loa
cho về trụ trì chùa Vân Yên trên đỉnh núi Yên Tử, nơi phát tích dòng
thiền Trúc Lâm. Hằng ngày ông giảng đạo cho các đệ tử, biên tập kinh… và
gần như không còn liên hệ với chốn quan trường. Đây cũng là thời gian
xảy ra câu chuyện mà người thời này vẫn còn truyền tai nhau về nỗi oan
của Huyền Quang với nàng Điểm Bích.
Theo sách “Tổ gia thực lục” sự việc này xảy ra thời vua Trần Anh Tông
năm Quý Sử 1313. Lúc bấy giờ, dù mới đi tu chưa được bao lâu song Huyền
Quang đã trở thành một tôn giả lừng danh, tiếng đồn truyền tới tai
triều đình.
Một hôm vua Anh Tông hỏi các quan hầu cùng đạo tăng: “Huyền Quang lão
sư sống như tấm gương trong không mờ bụi, thế là dồn lấp tình dục hay
không có dục tình?”. Đại thần Mạc Đĩnh Chi bước ra tâu: “Vẽ hổ chỉ vẽ
ngoài da, khó vẽ trong xương, xin hãy cho thử mới biết…” Vua Anh Tông
nghe theo, liền ngầm cho cho mời cung nhân Điểm Bích, đẹp người lại
thông kinh sử đến dặn dò: “Vị tăng kia vốn giới hạnh cao nghiêm, ngươi
hãy đến Yên Tử tìm hiểu cho trẫm. Nếu quả vị tăng ấy còn quyến luyến dục
tình thì ngươi hãy tìm cách xin một thoi vàng về đây cho ta”.
Điểm Bích vâng lệnh lên chùa rồi chờ tới khuya thì xin vào nghỉ nhờ một
đêm. Ban đầu Huyền Quang không đồng ý nhưng vì trời đã khuya, Điểm Bích
lại hết mực kêu xin nên ông đã đồng ý. Đêm đó, khi Huyền Quang đang
ngồi đọc kinh trong phòng thì Điểm Bích tìm tới. Ban đầu, Điểm Bích chỉ
hầu chuyện, đối đáp thơ ca với Huyền Quang nhưng sau đó đã giở trò ong
bướm hòng quyến rũ ông. Sư Huyền Quang giật mình vì bỗng nhiên bị ôm
chầm liền vùng ra. Điểm Bích thấy vậy càng níu kéo. Hai bên giằng co
một hồi làm đổ đèn dầu bắn tung tóe cả vào yếm của Điểm Bích.
Khi giằng được ra khỏi tay Điểm Bích, Huyền Quang giận run người đuổi
Điểm Bích về phòng. Sự việc ấy khiến Điểm Bích hiểu rằng, Huyền Quang là
người giữ giới hạnh khó có thể dùng sắc đẹp quyến rũ được. Tuy nhiên,
vốn là người thông minh, Điểm Bích nảy ra một kế. Sáng sớm hôm sau,
Điểm Bích lại tìm đến gặp sư Huyền Quang giả vờ than khóc nói là con
nhà khoa bảng, cha làm quan thu thuế bị cướp sạch bạc tiền, nếu không
hoàn trả, cả nhà sẽ bị tội nặng. Vốn giàu lòng từ bi, Huyền Quang lấy
vàng do vua ban tặng đưa cho Điểm Bích…
Sau khi có được vàng, Điểm Bích trốn về cung tâu dối với vua rằng:
“Thiếp vâng mệnh bệ hạ đến Yên Tử, lên chùa Vân Yên, tự xưng là con gái
nhà dân tới xin học đạo. Sư già ở chùa đó thường sai thiếp bưng trà lên
hầu Huyền Quang. Một tháng liền, Huyền Quang chẳng hề hỏi han, đoái
hoài đến thiếp.
Một buổi tối, vào khoảng canh ba, khi các tăng ni đã đi nghỉ hết, thiếp
bèn tới phòng tăng của Huyền Quang thì thấy ngài đang thao thức và ngâm
một bài kệ rằng: “Vằng vặc trăng mai ánh nước, Hiu hiu gió trúc ngâm
sênh, Người hoà tươi tốt cảnh hoà lạ, Mâu thích ca nào thử hữu tình”.
Huyền Quang ngâm đi ngâm lại mấy lần. Thấy vậy thiếp đánh bạo vào phòng
tăng cáo từ nhà sư trở về quê thăm cha mẹ và xin sang năm sẽ trở lại
học đạo. Sư bèn giữ thiếp lại một đêm rồi ban cho thiếp một nén vàng...
Nghe hết những gì mà Điểm Bích bịa ra và kể lại, vua Anh Tông than:
“Nếu việc ấy có thực thì ta đã đạt được mưu kế giăng lưới bắt chim, mà
nếu việc ấy không có thì Huyền Quang cũng không tránh khỏi sự nghi ngờ
qua ruộng dưa mà sửa giầy”.
 |
| Ảnh minh họa |
Để kiểm chứng chắc chắn Huyền Quang vẫn chưa thoát khỏi thất tình lục
dục như người ta đồn đại, vua Anh Tông liền sai mở hội Vô Già ở phía Tây
đô thành và sai sứ đi Yên Tử mời Huyền Quang về làm án pháp. Huyền
Quang tới, thấy trên án bầy biện vàng lụa, các món tạp vật liền biết vua
Anh Tông có ý thử thách mình.
Truyện kể rằng, khi đó, sư Huyền Quang thở dài, lên xuống đàn ba lần
rồi bái vọng ra mười phương. Ngay lúc ấy, một đám mây đen xuất hiện, gió
nổi lên, các tạp vật bay đi hết, chỉ còn lại đèn nhang và đồ cúng. Vua
thấy Huyền Quang đạo pháp thấu đến trời đất liền vái tạ lỗi với Huyền
Quang và bắt phạt, không cho Điểm Bích làm cung nhân nữa mà đi quét
chùa Cảnh Linh trong cung điện.
Sau vụ giải oan ở Thăng Long, Huyền Quang trở về miền Đông Bắc, tiếp tục
viết sách, giảng kinh, trở thành học trò xuất sắc của Pháp Loa. Năm
1330, Pháp Loa viên tịch, Huyền Quang được truyền làm tổ thứ ba cua dòng
thiền Trúc Lâm Yên Tử. Bốn năm sau đó, vào năm 1334, vị thiền sư lừng
danh của Việt Nam qua đời ở tuổi 81.