Giác Ngộ Online - Nguyệt San
06/08/2016 16:03 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Vong nhi

NSGN - Một cánh đồng mở ra, một dòng sông trước mặt, một vườn cây xòa bóng mát và rồi gió mạnh hất tung tất cả. Khắp không gian nhòe đi, u ám, ngột ngạt và nghe tiếng khóc rợn lên cùng ngàn vạn âm thanh kêu gào của trùng trùng em bé đang dần rõ lớn.

mua xuan le sac khong.jpg

“Mẹ ơi! Ba ơi! Sao người nỡ bỏ con, sao lại vứt con, sao lìa xa con mà không chịu một lần nhìn cho rõ mặt để yêu thương và đùm bọc”.

“Người lớn ơi! Sao ích kỷ vì niềm vui ái dục riêng tư chốc lát mà không đếm xỉa đến hậu quả này. Chúng tôi bị vứt trong sọt rác, vỉa hè, ao vườn, công viên, những dãy trọ gần khu công nghiệp. Chúng tôi kêu gào người có hay?”.

“Hu hu hu… tại bàn mổ này, tại phòng khám kia tôi đã bị bức tử. Tôi hận! Hận! Hận!”.

“Tôi và những lũ nhóc đang lô nhô treo mình lơ lửng bám trên vườn cây này, chờ chút công đức và từ bi, mà chỉ thấy toàn oan nghiệp. Tôi bốn tháng tuổi mang tên ‘thai chết lưu’, thằng cạnh bên ba tháng mười ba ngày tuổi mang tên ‘bữa tiệc ngoại tình’, con bé ba tháng tuổi mang tên ‘ăn cơm trước kẻng’, thằng kia đen nhẻm nhèm nhem lại mang cái tên ‘nghiệt súc’, đứa nọ mang tên ‘mong trai mà ra gái - vứt’, đứa xa xa kia lại mang tên ‘của nợ’,…”. Thằng bé lớn nhất ấy nói và chỉ tay vào từng đứa mà nó nêu. Rồi một bầy con nít tràn ra bốn phía. Chúng trần trụi như thuở hồng hoang. Tiếng oa oa và hu hu cứ tru lên liên hồi…

Chúng cứ treo mình và đi vất vưởng, loạng choạng không rõ phương hướng. Chúng gọi mãi và không biết đường về nhà. Tâm sân hận ngày càng cao tột, chỉ muốn báo thù, luôn loạn động. Cả vườn cây đầy mây xám xịt. Chim chóc từ đó không về hót nữa.

Thế rồi, tôi lang thang đang đi giữa đường bỗng gặp một lão Tăng dáng đi chậm rãi an trú trong chánh niệm. Tôi sụp xuống lạy ngài và nói tôi đã thấy những vong nhi ấy than khóc như vậy bên vườn cây gần đó. Vị Tăng ấy chỉ nói: “A Di Đà Phật. Dừng nghiệp sát sẽ hòa bình và thạnh trị. Dừng nghiệp sát dứt trừ bao nỗi bất an và bệnh tật nguy hiểm từ thân đến tâm, từ hiện tại đến vị lai. Thật là tội nghiệp lắm thay!”. Ngài vẫn từng bước an nhiên tiến về vườn cây có những vong nhi đang khóc gào. Ngài tụng một thời kinh Trường thọ diệt tội hộ chư đồng tử đà-la-ni, tiếp đến là kinh Địa Tạng Bồ-tát Bổn nguyện công đức. Ngài đã khai thị cho vong nhi. Những tiếng oán thán dường như đang lắng dần. Nhưng rồi đằng xa bỗng đâu có một tốp và hai, ba tốp vong nhi khác dường như đang đi tới, đang vây quanh khắp phía. Tiếng khóc mịt mù.

Tôi giật mình kinh hãi vì tôi, vì bạn bè tôi, vì ai đó đã từng giết hại những vong nhi vô tội này rất nhiều lần. Thường thì chỉ khi nào thấy hậu quả thì mình mới ngẫm ra, mới chưng hửng, kịp dừng lại để suy tư về việc đó thì than ôi muộn màng lắm rồi! Nghiệp sát sẽ sinh ra nghiệp sát, luân hồi nhân quả oán thù vay trả, trả vay cứ như vậy đến bao giờ mới xong.

Có rất nhiều cặp vợ chồng thành thật mong cầu có con mà nào có được. Dù rằng họ rất giàu hoặc công việc ổn định. Ngược lại, có nhiều người đã có con nay lại có thêm và sẵn sàng vứt bỏ, sẵn sàng phá thai bởi đời sống kinh tế không thể nuôi nổi. Hoặc có ngàn lý do đưa ra để chối từ một tình yêu từ phút giây chớp nhoáng hoặc mặn nồng ân ái đầy tham dục giữa người nam và người nữ mà sản sinh ra một hình hài chớm nở. Thương thay, những hình hài ấy ngày nay đã rất nhiều và càng thêm chất chồng bởi sự ích kỷ, không trách nhiệm, không tự trọng của nhiều người khi đến với nhau bằng tình cảm nhục dục, bằng tham luyến phút chốc để nghiệp sát đeo mang suốt đời này và cả về sau nữa. Thật là nguy hiểm lắm thay!

Thử nghĩ, nếu mình trong trường hợp đó thì mình cũng sẽ vất vưởng lang thang và oán thán, không thể khác được. Bởi tình cảm có sản sinh chỉ khi nào cả người trao và người nhận đều có, còn không có tình cảm thành thật thì sẽ đâm chồi những ung nhọt sát sanh. Đó là mối nguy hại khôn lường.

Chợt, tôi thấy vợ chồng đứa cháu họ đang thắp nhang khấn vái vong nhi vì bọn cháu đã lỡ phá thai. Hộp sữa, cái bánh, muối gạo và khói nhang kia có chuộc hết lỗi lầm không?! Khấn nguyện như vậy có cảm ứng và siêu độ chăng? Không thể nào đâu. Nếu bạn vô tình bị dao rạch đứt một tí ở tay, máu chảy, cũng đã thấy đau. Hoặc ai đó đánh bạn, đá bạn thì bạn cũng căm phẫn biết chừng nào. Huống nữa là chính mình đã giết đi máu mủ của mình, một sinh linh chưa kịp nghe tiếng yêu thương của mẹ, của ba đã vội bị bức tử ngạt hơi. Rồi đây vô minh tiếp nối vô minh trong trùng trùng duyên khởi đau thương tiếp dẫn.

Tôi nghe trong gió tiếng vong nhi khóc ngày một to hơn. Nó bao trùm khắp hành tinh này vậy! Chao ôi!

Trưa nay tôi nằm mơ như vậy.

Trần Huy Minh Phương

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:

Ý kiến của bạn:

Vui lòng nhập vào Tiếng Việt có dấu:
Tên người gửi:(*)
Địa chỉ:
Email:(*)
Nội dung:(*)  
Gửi file đính kèm (mỗi file có kích thước tối đa 1MB):




  
Nhập vào mã:
 


    

QC Sách mới - Nguyệt san
Phật pháp bách vấn
QC Tế điên Hòa thượng
Lời Phật dạy
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2017 - Nguyệt san
QC Phật học cơ bản


DÀNH CHO
QUẢNG CÁO
Powered by Sacomtec
Giấy phép số 109/GP-BC do Bộ VHTT cấp ngày 19/03/2008. Tổng biên tập: HT. Thích Trí Quảng.