Một
thời Thế Tôn trú ở Sàvatthi, tại Jetavana, dạy các Tỷ kheo:
Mong tất cả những ai/Hữu tình có mạng sống/Kẻ yếu hay
kẻ mạnh/Không bỏ sót một ai/Kẻ dài hay kẻ lớn/Trung, thấp, loài lớn, nhỏ.
Loài được thấy, không thấy/Loài sống xa, không xa/Các
loài hiện đang sống/Các loài sẽ được sanh/Mong mọi loài chúng sanh/Sống hạnh
phúc an lạc.
Mong rằng không có ai/Lường gạt lừa dối ai/Không có ai
khinh mạn/Tại bất cứ chỗ nào/Không vì giận hờn nhau/Không vì tưởng chống đối/Lại
có người mong muốn/Làm đau khổ cho nhau.
Như tấm lòng người mẹ/Ðối với con của mình/Trọn đời lo
che chở/Con độc nhất mình sanh/Cũng vậy, đối tất cả/Các hữu tình chúng sanh/Hãy
tu tập tâm ý/Không hạn lượng rộng lớn.
Hãy tu tập từ tâm/Trong tất cả thế giới/Hãy tu tập tâm
ý/Không hạn lượng rộng lớn/Phía trên và phía dưới/Cũng vậy, cả bề ngang/Không hạn
chế, trói buộc/Không hận, không thù địch.
Khi đứng, hay khi đi/Khi ngồi, hay khi nằm/Lâu cho đến
khi nào/Khi đang còn tỉnh thức/Hãy an trú niệm này/Nếp sống này như vậy/Ðược đời
đề cập đến/Là nếp sống tối thượng.(ĐTKVN,
Tiểu Bộ I, kinh Tập, chương 1, phẩm Rắn, phần Kinh Từ bi [trích],NXB TP.HCM ấn hành,
1999, tr.506)
LỜI BÀN:
Ngày nay, khi xung đột, bạo động và nguy cơ chiến
tranh hủy diệt trên thế giới ngày càng dâng cao làm cho nhân loại yêu chuộng
hòa bình càng quan tâm hơn về giáo lý từ bi của đạo Phật. Thế Tôn đã từng dạy,
chỉ có từ bi mới có thể hóa giải được gốc rễ hận thù, tranh chấp, đối kháng và
loại trừ lẫn nhau, ngoài từ bi không có con đường nào khác.
Đây là điều mà mọi người cần suy ngẫm để cùng góp sức
bảo vệ hòa bình bằng chính từ tâm của bản thân mình. Tâm từ trong ta vốn sẵn nhưng
bị tăm tối của tham vọng, hận thù che lấp. Do vậy, để nuôi lớn tâm từ, mỗi người
phải thực tập thiền quán từ bi trong đời sống hàng ngày.
Hãy ngồi yên, buông thư toàn thể thân tâm, mở rộng
lòng thương hướng đến tất cả mọi người và mọi loài trong khắp cả mười phương thế
giới, nguyện cho tất cả chúng sanh luôn được bình an, hạnh phúc. Đây là lòng
yêu thương chân thật, rộng mở, không tính toan, phân biệt. Càng rải từ tâm đến
chúng sanh bao nhiêu thì lòng thương yêu trong ta lớn dần thêm bấy nhiêu. Cứ thế,
luôn ban rải tâm từ đến vô hạn, vô cùng…
Lúc đầu, khi lòng từ của ta còn yếu ớt thì đối tượng hướng
tâm thường là phổ quát gồm hết thảy chúng sanh hoặc là những người thân yêu,
không thù oán. Về sau, khi lòng từ lớn dần, cần hướng tâm đến những đối tượng cụ
thể mà họ đã từng làm ta khổ đau, oán hận, quyết không đội trời chung, thề một
mất một còn. Tâm từ như dòng nước ùa về cánh đồng khô cháy, xóa dần đi nứt nẻ
quá khứ đau thương, và đất tâm sẽ xanh màu hoa trái.
Một người tu tập tâm từ, mọi người tu tập tâm từ thì
thế giới sẽ tràn ngập tình thương và nhân loại sẽ tránh được khổ đau phát xuất
từ nguyên nhân xung đột, tranh chấp.