Người đẹp thì dù đi tu, đầu cạo trọc, khoác cà-sa vẫn đẹp. Ở đời cũng
như trong đạo, khả ái và dễ thương là một phước báo. Tuy vậy lợi điểm
này đôi khi cũng bất cập hại và không ít người tu phải lao đao vì cái
"đẹp" của mình.
Đẹp thì dễ thu hút người khác phái, dẫu xuất gia tu hành ly dục đi nữa
cũng không ngăn được lòng trần của người thế tục mến mộ mình. Xưa, nàng
Matanga (Ma Đăng Già) từng mê mệt Tôn giả Anandà đến mất ăn bỏ ngủ, rồi
dùng cả chú thuật để dụ dẫn ngài ân ái nhưng không thành và cuối cùng
đành chấp nhận xuất gia để lâu lâu được lén nhìn người trong mộng. Sau
nhờ Matanga chứng A la hán (một quả vị tâm hoàn toàn thanh tịnh, hết
sạch mọi phiền não, ái dục) nên mọi chuyện thành ra nhẹ nhàng. Đường
Tăng khi thân hành qua Tây Trúc cầu pháp, thỉnh kinh, trong gần một trăm
kiếp nạn thì nạn bị ma nữ mến thương không phải là ít… nhưng rồi ngài
cũng vượt qua được hết để viên thành đại nguyện.
Điều đáng nói là, người tu vượt qua sự mến mộ vấn vương luyến ái của
người khác phái tuy chẳng dễ, cũng lắm trần ai nhưng vượt qua sự chấp
thủ và luyến ái tự ngã, yêu thương chính mình mới thực sự vô vàn khó
khăn…
Tích truyện Pháp cú kể rằng:
“Ni cô Rùpanandà gia nhập Ni
chúng không phải với lòng tin mà vì lòng thương gia quyến. Cô có vẻ đẹp
tuyệt trần nên được đặt tên Rùpa. Một hôm, nghe Thế Tôn giảng: "Cái đẹp
của sắc là vô thường, hệ lụy với khổ đau, phi thực; thọ, tưởng, hành,
thức cũng đều như vậy". Cô cho rằng Thế Tôn chỉ nhìn thấy cái xấu trên
thân thể, bởi còn nhiều cái rất đẹp để nhìn, rất xinh để ngắm. Do đó, cô
không thích diện kiến Thế Tôn. Rồi một hôm Rùpanandà có ý định
đi nghe pháp. Ni chúng rất vui mừng vì từ lâu cô không muốn đến hầu
Phật, có cô chắc Ngài sẽ thuyết pháp với nhiều chi tiết thú vị hơn. Thế
Tôn biết trước Rùpanandà đến đảnh lễ. Và để dạy dỗ người quá đắm trước
thân mình, để làm tiêu tan lòng kiêu hãnh của nàng vì ỷ có sắc đẹp, Ngài
dùng chính sắc đẹp thân thể làm phương tiện giáo hóa, giống như phải
dùng gai lễ gai. Thế Tôn liền hiện thần thông: Một thiếu nữ mười sáu
xuân xanh đẹp chưa từng thấy mặc bộ y phục đỏ thẫm, trang điểm với tất
cả món trang sức, đứng hầu bên Thế Tôn, cầm quạt phe phẩy. Chỉ có Phật
và Rùpanandà trông thấy cô gái. Rùpanandà vào tinh xá rồi quan
sát Thế Tôn từ đầu đến chân. Ngài rực rỡ xán lạn với ba mươi hai tướng
tốt và tám mươi vẻ đẹp. Rùpanandà thấy cô gái đứng cạnh Phật có gương
mặt rực sáng như trăng rằm. Ngắm lại thân mình, cô thấy chẳng khác gì
con quạ đen đang đứng trước con ngỗng chúa sắc vàng. Cô say mê những nét
đẹp của người thiếu nữ và thầm mong mình cũng được như thế. Thế Tôn
biết được ý tưởng của cô nên bắt đầu thuyết pháp. Ngài hóa hiện thiếu nữ
từ mười sáu tuổi lên hai mươi tuổi. Rùpanandà nhận ra ngay bóng sắc này
không bằng trước đây. Rồi thiếu nữ thành thiếu phụ một con, đến trung
niên và cuối cùng là một lão bà già khụ. Rùpanandà theo dõi từng giai
đoạn biến đổi cho đến khi là bà lão răng rụng, tóc bạc, lưng còng oằn
xuống, tay chân run rẩy. Thấy vậy, Rùpanandà không khỏi nhàm chán, ghê
sợ sắc thân. Cuối bài thuyết pháp, Phật hóa hiện bà lão lâm bệnh, đau
đớn kêu thét, té xuống đất, lăn lộn cùng với các vật dơ uế. Bà lão chết
rồi, thi thể bà trương phồng, từ chín lỗ máu mủ chảy ra. Quạ và chó bu
đến, nhào lên người bà xé xác… Sự kiện này làm Rùpanandà chấn động thực
sự. Cô thấy rõ ngay chính thân này sẽ già đi, lâm bệnh rồi chết. Từ cái
thấy về bất tịnh và vô thường ấy, khiến tâm Rùpanandà đi vào thiền định.
Thấy vậy, Phật đọc kệ khai thị, Rùpanandà chứng quả Tu đà hoàn. Sau, Rùpanandà chứng đắc Thánh quả A la hán”.
Ni cô Rùpanandà xuất thân từ hoàng tộc, là công chúa dòng họ Thích xinh
đẹp. Khi xuất gia rồi cô vẫn tự hào về vẻ đẹp của thân thể mình.
Rùpanandà không hài lòng và không chấp nhận lời nhận định "Cái đẹp của
sắc là vô thường, hệ lụy với khổ đau, phi thực" của Đức Phật.
Điều này cũng là lẽ thường đối với những ai nhìn thân này cạn cợt nơi
hình thức bên ngoài. Và công bằng mà nói, nếu chỉ nhìn bên ngoài thôi
thì thân này "còn nhiều cái rất đẹp để nhìn, rất xinh để ngắm" đấy chứ!?
Nhưng đối với người dấn thân cầu giác ngộ thì phải rèn luyện cái nhìn
sâu sắc hơn, thấy rõ bản chất sự vật y như chính nó, không thể khác
được. Do vậy, cái thấy về sự thật này đôi khi thật lạnh lùng, trần trụi,
thậm chí gần như tàn nhẫn nhưng lại xác thực với chân lý và có khả năng
trị liệu, chuyển hóa ái dục, nhất là tham ái tự ngã rất hữu hiệu.
Con đường đến giải thoát luôn gắn liền với tuệ giác. Thân này bất tịnh,
vô thường và phi thực là một tuệ giác quan trọng, không thể thiếu trong
chiêm nghiệm, suy ngẫm của hành giả. Đẹp thì dễ sinh tham ái, chấp thủ
và hệ quả kéo theo là khổ đau. Ngược lại, thấy rõ như thật thân này là
vô thường, bất tịnh thì ly tham, ly dục ắt thảnh thơi và tự tại.
Ni cô Rùpanandà nhờ Phật hiện thần thông nên thiền quán về thân thể mà
siêu việt từ phàm phu lên Thánh giả. Thần thông ấy Đức Phật vẫn thị hiện
cho chúng ta trong những biến động của cuộc sống hàng ngày nhưng liệu
có ai nhận ra để chuyển hóa như Rùpanandà không? Và đó cũng là việc của
tự thân mỗi hành giả cần phấn đấu và thành tựu.