02/09/2017 16:50 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Những chiếc gu tay

GN - Mẹ tôi hay nói về đôi tay và về những cái gu tay! Thế bạn có biết gu tay là gì không?

gutay.jpg
Gu tay, nơi mẹ nâng niu từng chút cho chị em tôi, ở mẹ lại là một vết chai mà thời gian để lại…

Nói dễ hiểu, gu tay là nơi khó khăn nhất mà chiếc nhẫn đi qua khi ta mang vào. Đặc biệt là với những ai có gu tay to, rất khó và cũng rất xấu khi mang nhẫn. Bởi thế mà mẹ tôi rất quan tâm đến nó. Lâu lâu mẹ tôi lại bảo cô bác sĩ này, chị trên xã kia nhìn rất sang rất đẹp mà gu tay lại to quá xấu quá. Người làm việc “bàn giấy” thì phải có đôi tay đẹp, mẹ tôi quả quyết thế!

Chắc suy nghĩ ấy đã có trong mẹ từ rất lâu rồi, nên lúc nhỏ những lần thấy chị em tôi bẻ tay là mẹ la ngay. Đặc biệt là hai chị, do chị là con gái, tay phải đẹp mới được. Nhìn vào người ta mới có cảm tình - mẹ tôi nói thế.

Các chị tôi học rất giỏi, theo mẹ thì các chị sẽ làm việc “bàn giấy”. Mẹ tôi tự hào lắm khi nhận định ấy đã rõ ràng hơn ngày các chị có giấy báo vào đại học. Rồi chị đi học xa, lâu lâu mới về. Mà hễ về là làm việc nhà phụ mẹ. Nhưng những lần như thế mẹ lại can ngăn không cho. Bởi mẹ tôi sợ con mình sẽ - có - gu - tay! Thế là mẹ tôi làm hết mọi việc. Dù hai chị tôi có “can thiệp” đến thế nào cũng chỉ có thể phụ giúp được các việc như rửa rau, phơi đồ, úp chén,… Thỉnh thoảng mẹ tôi lại đặt tay chị lên chân mình, nhìn, rồi cười. Mẹ tự an ủi bản thân bằng đôi tay trơn tru, đẹp đẽ của chị. Hài lòng khi đứa con làm việc “bàn giấy” của mình có một bàn tay đẹp.

Vậy còn mẹ, tôi thấy gu tay của mẹ to lắm. Ừ! Cũng phải… Mọi chuyện trong gia đình, đồng áng, mẹ cùng cha gánh vác không một tiếng thở than. Có lúc tôi hỏi mẹ, “mẹ, hồi còn con gái chắc tay mẹ đẹp lắm!”. Mẹ tôi cười “ừ!” trong niềm tự hào sáng lên trong đôi mắt. Nhưng lúc ấy lòng tôi lại thấy đau đau. Bàn tay ấy, tuổi thanh xuân ấy, mẹ đã đổi lấy những gì tốt đẹp nhất cho chị em chúng tôi. Gu tay, nơi mẹ nâng niu từng chút cho chị em tôi, ở mẹ lại là một vết chai mà thời gian để lại…

Bây giờ, tôi hay nhìn tay con gái, chị gái, dì, bác gái,… (nói chung là tay của những người phụ nữ) rồi đoán biết rằng họ có một người mẹ thương con hay chính họ là những người mẹ thương con.

Đoản văn Võ Đăng Khoa

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:

Ý kiến của bạn:

Vui lòng nhập vào Tiếng Việt có dấu:
Tên người gửi:(*)
Địa chỉ:
Email:(*)
Nội dung:(*)  
Gửi file đính kèm (mỗi file có kích thước tối đa 1MB):




  
Nhập vào mã:
 


    

Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 924
Nguyệt san Giác Ngộ
Tượng Phật Thanh Phong - văn hóa
Thư mời TÂM LINH MẦU NHIỆM - trang Văn hóa
Lịch Giác Ngộ 2018, cụm Văn hóa
Sách Giác Ngộ, cụm Văn hóa
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2016 - Văn hóa
Liên hệ quảng cáo - Nhóm 1