Quà cho người sùng Phật
Bà
Điếm kể, bà tìm thấy hai pho tượng trên cách đây đã ngót 40 năm. Chuyện
này, theo bà thì phải có duyên mới gặp. Ngày ấy, nơi bà đang ở bây giờ
hoang vu lắm. Bởi trận lụt lịch sử năm 1971, mất nhà, mất đất canh tác
nên từ làng ngoài đường cái, vợ chồng bà phải khăn gói vào đây phát
nương trồng sắn sống qua ngày.
Cạnh
nơi bà làm rẫy khi xưa là ngôi chùa cổ, nghe các cụ cao niên kể lại thì
đó là một ngôi chùa lớn, được xây dựng từ ngàn năm trước. Tuy nhiên,
thời điểm đó, bởi qua chiến tranh, thiên nhiên cùng con người tàn phá,
ngôi chùa đồ sộ thuở nào chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn. Dấu tích còn
sót lại của ngôi chùa ấy là khoảnh đất rộng thênh thang và một cột tháp
nghiêng ngả.
Thiện căn, sùng Phật nên bà đã
mở lối lên ngôi chùa đó và bỏ công sức dọn dẹp đống hoang tàn ấy. Mồng
một, ngày rằm, bà vẫn đều đặn lên đó khói hương. Bà bảo, chính bởi sự
kính trọng đó mà bà đã được Phật ban cho báu vật. Hôm ấy, vợ chồng bà
đang làm việc dưới vườn nhà thì giật mình khi thấy có tiếng động ở cột
tháp gần nền chùa cổ.
Khi vợ chồng bà lên gần
tới nơi, thấy động, mấy người đang hì hục đào bới dưới chân tháp vội
vàng bỏ chạy, bỏ lại đống đồ nghề là cuốc, thuổng, xẻng, choòng… Thì ra
chúng là những tên chuyên săn tìm cổ vật. Tới nơi, vợ chồng bà đã sững
sờ khi thấy cột tháp đã bị phường đạo tặc đào tận gốc theo kiểu hàm ếch.
Bị
cưa chân, tháp nghiêng gần đổ. Không thể để ngọn tháp cuối cùng đó gục
ngã, vợ chồng bà bảo nhau xúc đất, kèn đá để dựng tháp lại như cũ. Và,
trong quá trình cải tạo đó, những báu vật trên đã lộ ra từ dưới chân
tháp.
Bà Điếm kể, thành kính rước các “ngài”
về nhà, bà cũng chẳng nghĩ đó là khối tài sản khổng lồ mà chỉ đơn giản,
đức Phật nhờ bà trông coi thì bà phải hoàn thành nhiệm vụ, khi nào chùa
được trùng tu thì bà sẽ đem trả lại.
Nhưng
rồi, chẳng biết thông tin từ đâu, giới săn cổ vật cứ ùn ùn tìm đến đòi
mua. Người đưa giá thế này, người đòi đổi thứ kia, toàn những món hời
ngút mắt, thế nhưng, tự nhủ lòng rằng đã hứa với Phật thì không được hai
lòng, bà dứt khoát không đếm xỉa đến chuyện bán chác ấy.
Và,
để tránh những ánh mắt tò mò cùng những cuộc ngã giá không mong muốn
đó, bà đem 2 “ngài” đi tá túc ở khắp những gia đình mà mình tin tưởng.
Thế nhưng, những nhà ấy chỉ giữ được một thời gian rồi lại đem trả lại
bà, bởi họ cũng không chịu được sự nhiễu phiền của những vị khách săn đồ
cổ không mời mà đến.
Bỏ nhà vì sợ bị săn lùng
Đến
giờ, bà Điếm vẫn còn ấn tượng bởi một đoàn khách chừng hơn chục người
từ Hà Nội tìm đến nhà bà trên 2 chiếc xe con bóng nhoáng. Nhìn toán
khách đó, bà thực sự không có thiện cảm bởi ai nấy mặt mày bặm trợn, nói
năng theo kiểu chợ búa, giang hồ. Họ chẳng kỳ kèo gì nhiều, chỉ nói sẽ
trả bà số tiền mà bà không thể từ chối để được sở hữu 2 pho tượng ấy.
Quãng
đó, nhà bà bấn lắm. Ông đau ốm luôn, thuốc thang tốn kém không biết đâu
mà kể. Thương chồng ốm đau, thương mình vất vả, bà thấy những lời
thuyết phục khi thì mềm mỏng, khi thì cứng rắn của những vị khách kia
cũng xuôi xuôi. Thôi thì trong cơn khốn khó, hay là “gửi lại” các “ngài”
cho người ta vậy? Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu, thế nhưng nó nhanh
chóng biến mất bởi một nỗi sợ hãi mơ hồ.
 |
Nơi bà Điếm tìm thấy 2 pho tượng |
Bà
Điếm kể, chẳng hiểu vì sao khi đó bà lại thấy sợ hãi đến vậy. Bà sợ
những người kia lừa bà. Ngần ngừ một lát, bỗng dưng bà buột miệng: “Dù
có thế nào tôi cũng không thể bán được!”. Nói xong, bà đứng dậy phăm
phăm bỏ đi, mặc những vị khách ngồi ngẩn tò te không hiểu mình đã làm gì
khiến gia chủ phật ý. Bà đi ra đến cổng còn nghe rõ tiếng những vị
khách đó nói với theo: “Chúng tôi sẽ quay lại!”.
Sau
khi chôn 2 pho tượng, vợ chồng bà Điếm bảo đã bán tượng và chuẩn bị đi
du lịch. Vợ chồng bà dắt díu nhau đi khắp Quảng Ninh, Nam Định, Thái
Bình, cứ chỗ nào có người quen là tìm đến tá túc. Mãi 4 tháng sau ông bà
mới về, khi về rước theo một đống quà, thế là ai cũng tin. Và từ đó
không còn ai đến “quấy rầy” bà nữa.
Tối đó,
cứ nghĩ tới sự quyết tâm của những vị khách đó, rồi hình ảnh những
khuôn mặt hầm hố, bặm trợn, những lời nói sặc mùi xã hội đen của họ, bà
lại thấy rờn rợn. Biết đâu đêm nay, hay đêm mai họ lại tìm đến và giữa
chốn thanh vắng này, vợ chồng bà biết ứng phó thế nào! Nghĩ thế, bà bàn
với chồng một diệu kế để thoát khỏi sự bủa vây không mong muốn đó.
Đêm
ấy, khi xóm làng chìm trong giấc ngủ vùi, vợ chồng bà lặng lẽ dậy, rước
các “ngài” ra và đào hố chôn ở gốc nhãn trước sân. Chôn xong, bà ngụy
trang trên miệng hố bằng đống gạch ngất ngưởng. Sáng hôm sau, cắp rổ ra
chợ, bà nói với mọi người rằng, bà vừa bán được món đồ quý cho một vị
khách ở mãi miền Nam. Với số tiền đó, vợ chồng bà sẽ đi du lịch dài
ngày. Và, cũng từ dạo ấy, không ai đến hỏi mua thứ mà bà đang cất giấu
ấy nữa.