30/09/2013 14:09 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng
Chia sẻ:

Sức hút của sự bình an

GN - Đó là quê nhà, là ở bên má, là tiếng chuông mỗi buổi sáng má công phu, bắt đầu bằng “Nguyện thử chung thinh siêu pháp giới…” đến “Nam-mô Siêu lạc độ Bồ-tát”. Chính vì sức hút này mà mình vẫn thường về quê, đôi tháng một lần dẫu đường sá xa xôi diệu vợi, muốn về được quê cũng mất đôi lần tàu xe, gian truân đèo dốc.

Yen binh.jpg

Góc quê yên bình - Ảnh: Ng.Hân

Thích nhất là về tới ngõ, mình gọi “má ơi”, thế là cái dáng gầy gầy thân thương của má chạy ra ngoài sân, cười tươi rói mà nước mắt như thể đang ngân ngấn, đón con trai trong niềm hoan hỷ. Má cầm hộ chiếc túi, rồi dấm dúi lau mồ hôi, hỏi han đường xa có mệt. Bình an là như vậy, đối với mình, từ mỗi lần về là mỗi lần được nạp năng lượng bình an từ đất-người quê hương, từ má, từ những đêm được cùng mấy đứa nhỏ Phật tử ở quê đọc kinh Pháp hoa hay niệm hồng danh Phật…

Má hỏi, mai mốt có về quê “ẩn cư” như đã nói không? Mình cười tươi rói, bảo, “con về chứ má”. Rồi thầm nghĩ, vì ở đây có má, có đạo tràng Phật tử tuy nghèo nhưng dễ thương quá đỗi, ai cũng tinh tấn, dần học và hiểu giáo lý nên ai cũng biết phát tâm tụng kinh, sám hối, mở một đường lành…

Về quê đâu có món ngon này nọ, má nấu canh rau vườn nhà, ăn với tương đậu nành do sư cô làm biếu, vì thương hai má con trường chay. Vậy mà mỗi bữa ăn con đều thấy ngon chi lạ. Có lẽ vì cái tình quê, tình má-con, tình đồng đạo của con và má nên khi ngồi cùng nhau đã là thứ vị thanh lương, đủ để thấy nhẹ nhàng rồi…

L.Đ.L

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     

Ý kiến của bạn:

Vui lòng nhập vào Tiếng Việt có dấu:
Tên người gửi:(*)
Địa chỉ:
Email:(*)
Nội dung:(*)  
Gửi file đính kèm (mỗi file có kích thước tối đa 1MB):




  
Nhập vào mã:
 


    

Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 1.051
Nguyệt san Giác Ngộ
Địa điểm phát hành GN, cụm Tư vấn
Sách Giác Ngộ, cụm Tư vấn
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2020 - Tư vấn
Liên hệ 1
Visitor
Visitor