14/03/2014 10:43 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Biết ơn con đường vui

GN - Thầy ơi, con biết ơn thầy đã cho con nhiều sư anh sư chị sư em quá dễ thương. Tất cả đã và đang nâng bước cho con đi trên lộ trình đầy những khai phá thú vị.

Đã có thời con đi tìm cái gì làm bản tâm chân thật của con. Những kiến thức về tự nhiên, về xã hội, những vốn sống ít ỏi giữa cõi đời phù tạm, những hiểu biết về tâm lý học chưa đủ thỏa mãn khát khao đi tìm kiếm chính mình trong con, mang lại lợi lạc cho người khác.

Anh 1, PGTT 735.jpg
Hạnh phúc được xuất gia (ảnh chụp tại Làng Mai, Pháp) - Ảnh: Tâm Phước Hải

Con hay nhìn quá khứ và cũng hay tưởng tới tương lai. Nhìn quá khứ để thấy rằng hiện tại con được lớn lên nhiều từ dưỡng chất mà thầy và Tăng thân đã chăm bón cho con. Tưởng tới tương lai, con ấp ủ nhiều mơ ước tu học, nhiều công trình cần dựng xây cho nội lực thêm vững vàng. Những ước mơ của con phải là những ước mơ có khả năng thành hiện thực - con luôn tự nhắc mình như vậy.

Con nhớ mình đã phải khổ công như thế nào để tập ngồi thiền, ngồi được yên lắng về thân, chứ chưa nói gì tới yên lắng cái tâm. Ấy thế mà bây giờ, một khi ngồi xuống, con đã có thể chế tác hỷ lạc cho mình bằng hơi thở thật sự là hơi thở của con. Đó là bài học kiên nhẫn mà con thực chứng được.

Con biết ơn lắm vũ khúc tình đệ huynh đẹp như bản hùng ca trác tuyệt. Con như chấn động khi sư em Pháp Biểu dạo đàn mở đầu cho bản Khúc hải triều do thầy Pháp Linh sáng tác. Khúc hải triều cũng là khúc đệ huynh giao hòa giữa người hát, người đàn, người trống. Tất cả phối hợp nhịp nhàng, hòa điệu. Phải chăng đây là khúc diệu đem ra cử xướng?

Đêm văn nghệ duy nhất trong khóa tu xuất sĩ này đã trả lại cho con luồng gió mới trong lòng mà con cứ ngỡ như nó đã ngủ yên lâu lắm rồi, từ ngày rời phố lên núi, từ ngày rời núi phiêu bạt... Tất cả những tiết mục trình diễn trong đêm văn nghệ này, đối với con đều là khúc diệu cả! Mỗi bài mỗi vẻ, độc đáo, thấm đượm tình nghệ sĩ tâm linh trong mỗi người xuất sĩ trẻ.

Mỗi bước chân con đi thiền hành tựa như những nốt nhạc mà con gởi vào lòng đất. Dù đường có bùn lầy, gai góc nhưng thầy đã đi trước, dọn đường cho đàn hậu lai chúng con bước theo. Con thương lắm những con đường lấm bùn ở Làng mình, làm con nhớ tới lời dạy của thầy “không có bùn thì làm sao có sen”.  Bước tới trong hơi thở ý thức con thấy rõ ràng trước mặt con là một ngày mới với mỗi giây phút đều mới tinh, trước mặt con đây là Con đường vui, như chủ đề của khóa tu xuất sĩ lần này vậy.

Chúng con, 245 xuất sĩ trẻ từ các nơi như Pari, Đức, Làng, hội tụ về đây cùng đi trên Con đường vui ấy, được tu, học, làm việc, chơi trong tình thầy, tình đệ huynh.

Những bàn tay khéo léo, những tấm lòng đã làm nên sân chơi Đường về làng lần 2, với những câu hỏi từ dễ đến khó, từ xa tới gần, từ nội điển tới ngoại điển. Dù cách thức tương tự như những sân chơi trí tuệ mà con từng dự như Bảy sắc cầu vồng, Đường lên đỉnh Olympia nhưng đến với sân chơi này con không có cảm giác phải chiến thắng, phải chinh phục đỉnh cao của tri thức mà con thấy mình rất thư thả. Sự gắn kết đồng đội mới là quý bởi tinh thần vui chơi là chính còn quà thì đội nào cũng có quà và phần quà nào thì cũng như nhau cả.

Con mang trong con tình thương của Tăng thân, niềm tin yêu hy vọng của thầy, của gia đình huyết thống, của cuộc đời. Những lời pháp thầy trao cũng là thao thức của thầy với tất cả những kinh nghiệm mà thầy đã nếm trải trong hơn bảy mươi năm tu hành. Thầy bảo ban, vỗ về chúng con bằng mưa pháp. Những vấn đề thường gặp của người tu trẻ, làm sao chế tác được hỷ lạc trong đời sống hàng ngày qua bước chân, hơi thở, làm sao để bảo hộ mình và bảo hộ Tăng thân, làm sao giữ gìn cho đoàn thể được thanh tịnh, không nhiễm ô bằng những thực tập uy nghi, giới luật. Biết bao khó khăn, thắc mắc đã được tháo gỡ.

Tình thầy ngọt ngào như trái chín cây. Và con cũng có chút ngậm ngùi vì biết rằng thầy tuổi đã cao mà chúng con còn quá thơ dại, cho nên con luôn trân quý, hết lòng với những gì thầy đang gởi gắm cho thế hệ trẻ chúng con.

Con đường vui vang vọng mãi tiếng hát, tiếng cười của thầy và huynh đệ chúng con - khi cả nhà mình cùng nhịp thở, cùng chung ước mơ.

Tâm Phước Hải (Pháp)
(Đôi dòng cảm nhận sau khóa tu xuất sĩ tại Xóm Thượng, 2-2014)

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     

Ý kiến của bạn:

Vui lòng nhập vào Tiếng Việt có dấu:
Tên người gửi:(*)
Địa chỉ:
Email:(*)
Nội dung:(*)  
Gửi file đính kèm (mỗi file có kích thước tối đa 1MB):




  
Nhập vào mã:
 


    

Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 1.020
Nguyệt san Giác Ngộ
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2019 - Tư vấn
Sách Giác Ngộ, cụm Tư vấn
Địa điểm phát hành GN, cụm Tư vấn
Liên hệ 1
Visitor
Visitor