, 12:41 (GMT+7)
Vườn thơ Xuân
22/01/2009 19:08 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Xuân này con không về

Không trở về kịp chuyến tàu,  

 nghe chừng như xuân đã rớt phía .

Vỡ òa trong đôi mắt của bàn chân nứt nẻ .

Miền Trung xa xôi trở mình trong cơn gió nhẹ .

Ở phương Nam con lặng lẽ trễ chuyến cuối cùng.

 

Nụ tầm xuân cựa quậy phút rưng rưng

Thắp dưới bình minh chập chờn vang tiếng sóng

Đêm phương Nam nghe lòng nóng bỏng

Miền Trung quê đang chờ đợi bóng người về.

 

Gió đã gọi chút nắng mai ngủ mê

Dệt tấm thảm nắng của mùa xuân rất ngọt

Trong mắt phố có góc nhỏ chừng rơi rớt

Giọt nước mắt buồn nứt nẻ ngọn tầm xuân.

 

Con không về ở nơi ấy có người chờ mong!

Mắt dõi theo sợi gió xuân buổi sớm

Nụ hoa mai đã thổi sắc vàng trong hồn người bộn rộn

Ở nơi đây…

Mẹ ơi!...

Con cúi nhặt tiếng chim rớt giọt khóc bên thềm…

Nguyễn Văn Nhị
 

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     
© 2009 Bản quyền thuộc về Báo Giác Ngộ.
Ghi rõ nguồn Giác Ngộ Online khi bạn phát hành lại thông tin từ website này.