09/12/2008 20:27 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Quán cháo trắng của Giới Sân


Chú tiểu kể chuyện (Tiếp theo)

Bà chủ ghét rửa bát Trấn Diểu có rất nhiều cửa hàng ăn uống, nhưng Giới Sân chỉ quen mỗi tiệm cơm của nhà ông Ích; một là do cách chế biến đồ chay ở đây rất đặc biệt, hai là do chú chó Giới Ngôn của chùa vốn được ông chủ này tặng, nên chú tiểu cảm thấy gần gũi.

Lần nào đi qua tiệm cơm của nhà họ Ích, tiểu cũng thấy bà chủ ngồi ngoài tiệm rửa chén. Bà chủ theo đạo Phật, mỗi lần nhìn thấy các chú tiểu đều mời vào ngồi, và nếu tiểu có dùng cơm thì bà cũng lấy tiền rất rẻ.

Bà chủ tuy mập mạp, nhưng chưa bao giờ cấm kỵ việc ai đó nói bà mập, lâu lâu lại còn đem cái sự mập của mình ra giãi bày, rằng thật ra lúc trước bà rất ốm, nhưng sau khi mở tiệm cơm mới bắt đầu mập lên. Bà vừa than vắn thở dài, vừa nói với khách: Ai bảo nhà tôi là đầu bếp có tài nghệ quá cao, chế đồ ăn quá ngon, nên  nuôi tôi quá mập như vầy!

Vậy đó, có một vài khuyết điểm, nếu như chúng ta không chú ý vào nó, tự dưng nó không còn là khuyết điểm, đôi khi chính là ưu điểm nữa.

Trong hẻm này có rất nhiều tiệm cơm, nhưng không vì sự cạnh tranh buôn bán mà làm cho bộ mặt xấu đi, ngược lại còn khiến cho danh tiếng khu phố ẩm thực ngày càng nổi. Mối quan hệ giữa các chủ tiệm cũng rất tốt, họ thường buông chuyện, đồng thời cũng không quên thám thính xem tiệm cơm của người kia có động tịnh gì khác không.

Lần nọ, bà chủ Ích đứng trước mặt khách, dùng tấm thân bồ tượng của mình ra mà quảng cáo, nhằm chứng minh cho tay nghề nấu ăn của tiệm bà. Cô chủ tiệm cơm kế bên thấy vậy liền chen vào: Nếu bà mà qua tiệm cơm của tôi, bà có thể mập hơn nữa, vì tài nghệ nấu ăn của tiệm tôi còn cao hơn nhiều!

Bà chủ Ích cười cười, đập vào vai cô kia. Cô nọ vì quá ốm yếu nên xiểng liểng, trẹo vai, phải ở nhà nghỉ vài bữa mới khỏi.

Bà chủ Ích sống rất nhiệt tình, có lần bà đang rửa chén, nhìn thấy Giới Sân, liền kéo tiểu vào tán gẫu. Tám quanh một hồi, lại lạm bàn đến cái sự ghét thương, bà thật tình bảo rằng thứ mà bà ghét nhất chính là rửa chén.

Người mở tiệm cơm, một năm bốn mùa không biết rửa bao nhiêu cái chén, mỗi ngày khách đến ăn không ít, rửa riết rồi đâm ra chán.

Giới Sân mắc cười, tự nhủ nếu như một ngày nào đó, khách không còn đến ăn nữa, liệu bà chủ có vui không khi bà không còn bị rửa chén. Chắc chắn là không rồi!

Tư tưởng chúng ta cũng giống như con lật đật vậy, không tìm ra điểm tựa, cứ lắc lư bất định, khi ở bên ở phải lại muốn qua bên trái, khi ở bên trái lại muốn qua bên phải.

Giới Sân không dám đem suy nghĩ của mình ra nói, vì tiểu còn ốm hơn cả cô chủ tiệm cơm kế bên nữa, nếu như bị bả phát cho một cái thì có nước… gãy xương chứ chẳng đùa!

Tấm ảnh chụp chung

Lâu lâu, Mao Sơn lại có khách hành hương ghé đến tham quan. Gặp lúc thời tiết tốt, khách nhiều hơn đôi chút; gặp khi thời tiết xấu, khách ít đi dăm phần.

Vào những ngày đẹp trời, Giới Sân thường thích vào đám cây rừng gần đó để đọc kinh sách. Buổi sáng hôm ấy, Giới Sân cầm quyển kinh chuẩn bị bước đi ra, đang mở cổng chùa thì chợt nhìn thấy có hai thí chủ một nam, một nữ đang đứng lớ ngớ ở đó. Hai thí chủ trông thấy tiểu liền tiến đến gần, lịch sự hỏi thăm về địa hình của núi. Thì ra hai người này đi du lịch theo kiểu tự do, vừa du ngoạn đến Mao Sơn.

Tiểu giới thiệu sơ qua một vài phong cảnh Mao Sơn, vẽ sơ sơ vài đường để thí chủ nhìn thấy mà tham quan cho dễ.

Nữ thí chủ chợt hỏi: Địa thế núi này rất vắng vẻ, lại chưa được khai phát, vậy trong núi có thú dữ không? Tiểu cười lắc đầu, tuy Mao Sơn có không hiếm động vật, nhưng chỉ là một vài chú sóc hoặc thỏ hoang, rất hiếm loại động vật lớn và hung dữ. Nếu luận về thể hình, thì chú chó Giới Ngôn của chùa cũng thuộc vào hàng top ten!

Hẳn nhiên, tiểu cũng nhắc nhở cô Phật tử rằng, tuy núi không có các loại thú dữ, nhưng cũng không hiếm các loài côn trùng như kiến, chuột, rắn... Hai người lắng nghe lời dặn dò xong, liền vào núi tham quan.

Giới Sân thật cũng có nhân duyên với hai người đó. Lúc rảnh rỗi buổi chiều, tiểu đang quét sân, định hốt rác đem đổ ra ngoài, vừa mở cửa chùa, lại gặp hai thí chủ. Có lẽ không nghĩ có chuyện trùng hợp xảy ra, nên hai bên cứ ngẩn người ra, rồi cười.

Hai vị thí chủ nói, họ tham quan cả ngày, đi vòng hết Mao Sơn; tuy ở đây không phải chốn danh lam thắng cảnh, nhưng phong cảnh thiên nhiên trong lành, an tịnh khiến họ rất vui, chụp nhiều hình, thu hoạch cũng được nhiều thứ. Chợt cô Phật tử hỏi tiểu, không biết chùa có máy vi tính hay không, vì bộ nhớ máy ảnh của cô đã đầy, cần chuyển hình vào ổ USB.

Tiểu dẫn hai người vào phòng vi tính, đúng lúc Giới Ngạo đang ở trong đó, hai thí chủ người chọn hình, người hưng phấn kể cho hai tiểu nghe việc chụp hình hồi trưa. Những cảnh này không có xa lạ gì với các tiểu, nhưng họ có góc nhìn nghệ thuật, nên chụp ảnh rất đẹp.

Thí chủ đang mở từng tấm ảnh cho hai tiểu xem, khi đến tấm nữ thí chủ chụp trong rừng trúc, Giới Ngạo chợt chen vào một câu: Tấm ảnh chụp chung này thật đẹp!

Giới Sân nhìn tấm ảnh, chỉ thấy một mình cô ta đang đứng trong đám trúc, đâu có chụp chung với ai; hai người kia cũng thắc mắc, và cả ba ngạc nhiên nhìn Giới Ngạo. Tiểu ta đưa tay chỉ vào tấm hình, nói: Huynh nhìn đi!

Theo ngón tay của tiểu, Giới Sân chợt phát hiện ra, cách guơng mặt của cô Phật tử chừng mười phân, có một chú rắn nước nhỏ. Tuy biết đây không phải là loại rắn độc, nhưng Giới Sân vẫn cảm thấy nể phục cô Phật tử bội phần: cô dám đứng gần rắn mà chụp hình, khả năng bị rắn cắn là rất có thể xảy ra!

Nhưng bái phục chưa được ba giây, vị nữ thí chủ đã chợt la oai oái, khiến hai tiểu hết cả hồn. Giới Ngôn đang nằm ngủ ngon trên chiếc đôn nhỏ, cũng giựt mình té xuống, không biết xảy ra chuyện gì, nhìn về phía tiểu rồi cụp đuôi chạy biến.

Nữ thí chủ lập cập nói: Sao mà có rắn như vậy, thật là sợ chết người!

Thì ra, lúc chụp hình, cô không hề biết có chú rắn nằm kế bên. Xem cô gái trong hình, cô đang mỉm cười mím chi nhìn ống kính, thần thái rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không biết hiểm nguy chỉ chừng trong gang tấc. Khi nguy hiểm đến, cô thật bình tĩnh; khi nguy hiểm đã rời xa, cô lại sợ hãi như vậy. Thật là kỳ lạ!

Thật ra, không có chút gì là lạ, nếu như chúng ta không để tâm, với những nỗi sợ hãi và đau khổ, chúng ta sẽ nhẹ nhàng vượt qua.

Con đường không có điểm cuối

Rất nhiều năm trước, phòng ốc của chùa Thiên Minh rất ít, hậu viện chỉ có hai căn phòng nhỏ, lúc đó người trong chùa ít nên cũng vừa đủ ở.

Giới Sân ở trong căn phòng được xây tạm lúc trước. Có lẽ do xây vội nên chất lượng có vấn đề, mỗi khi trời mưa, phòng ốc khắp nơi đều thấm nước, nhìn qua bức tường rạn nứt có thể thấy cả bên ngoài. Gần đây, căn phòng lại còn phát ra tiếng kêu rắc rắc, càng lúc càng to, ban đêm tiểu thấp thỏm lo âu mà ngủ, sợ nóc phòng bất chừng sập xuống.

Quý Sư phụ nói: Chắc là phải lo sửa chữa phòng ốc lại rồi!

Khi các công trình sư đến, họ đều nói, phòng ốc cũ kỹ quá, phải làm mới lại thôi. Nếu xây lại, thì không có chỗ ngủ nghỉ, quý huynh đệ phải dời ra phòng khách trú tạm, nhưng phòng khách ngoài đó cũng nhỏ, không thể trú hết.

Sư phụ Trí Duyên bảo, các đệ tử nào có gia đình ở gần, có thể về nhà ở tạm vài bữa, trong đó có Giới Sân. Vâng lời sư phụ, tiểu chuẩn bị vài bộ đồ rồi xuống núi.

Từ khi rời nhà đến giờ, mỗi năm Giới Sân đều có dịp về nhà, nhưng mỗi lần như vậy đều rất gấp gáp. Thôn nhỏ trong núi, sau khi mưa đường lầy lội, lại gần đến mùa thu hoạch, những thân cây lâu năm đầy dấu tích bên đường…, hình ảnh này vô cùng quen thuộc với Giới Sân. Chỉ là Giới Sân không còn thuộc về nơi này nữa, cũng giống như nơi này không thuộc về Giới Sân.

Mẹ đang ngồi trong nhà lặt rau, tiểu bước đến gần, nhẹ nhàng gọi mẹ. Mẹ ngẩng đầu lên, nhìn thấy tiểu, biểu lộ sự ngạc nhiên và niềm vui tràn trề trên nét mặt của bà.

Mẹ hỏi, có chuyện gì mà hôm nay về nhà; tiểu kể cho mẹ nghe nguyên do. Mẹ đưa tay ra kéo tiểu, nhưng nửa chừng vội rút tay về, hình như mẹ cảm thấy trong tay có ít bùn, bèn dùng sức quẹt vào bộ đồ trên người cho sạch.

Rồi mẹ lại nắm chặt tay tiểu, kéo vào phòng. Em trai Tiểu Sanh trong phòng chạy ra, vui mừng tươi cười nhìn Giới Sân. Nó nhè nhẹ rờ đầu anh trai. Con nít thay đổi nhanh chóng, mỗi lần Giới Sân nhìn thấy nó, hình như nó đều cao lên trông thấy.

Giới Sân ngồi trên chiếc ghế nhỏ trước mặt mẹ, lấy ít rau trong rỗ cùng lặt với bà. Giống như thường lệ, mẹ lại hỏi việc trong chùa. Cuộc sống của tiểu quá đơn giản, đơn giản đến nỗi chỉ cần nói là “tốt tốt” để trả lời cho mẹ. Rồi tiểu kể chuyện, nào là quý Sư phụ nè, Giới Ngạo nè, Giới Trần nè, Giới Si nè, lại còn Giới Ngôn nữa. Mẹ lặng lẽ lắng nghe, lặng lẽ mỉm cười. Không phải việc vui mà cười, chỉ vì lòng mẹ đang vui nên mới cười đó thôi! Hình như chưa có dịp nào Giới Sân nói chuyện với mẹ lâu như vậy.

Mẹ còn hỏi: Chú Giới Trần hiện nay còn đái dầm vào chăn màn không? Tiểu cười: Đó là chuyện từ lâu lắm rồi, Giới Trần đã không còn phạm nữa! Mẹ cười: Vậy thì tốt, mẹ cứ lo nửa đêm chú không có chăn đắp!

Chỗ ngủ của nhà chỉ có một phòng lớn, nên mẹ dùng màn để ngăn phòng ra, tiểu ngủ phía trong. Đèn đã tắt từ lâu, tiểu mượn ánh trăng để nhìn quanh căn phòng vừa quen thuộc vừa xa lạ. Mười năm trước, cái màn ngăn cách phòng ngủ là một tấm vải bố cũ kỹ chứ không phải cái màn này, người ngủ trong đó cũng đã đổi thay rất nhiều.

Tiểu nhắm mắt lại, nghe cái màn có mùi nắng, và sau bức màn có người nhè nhẹ trở mình. Đêm nay, khó ngủ không phải chỉ có mỗi Giới Sân!

… Đi trong thôn nhỏ, có người đang gọi tên hồi trước của tiểu, cảm giác hình như không phải gọi tiểu, cái tên ấy đã rời tiểu từ lâu lắm rồi.

Mười năm, nhiều việc thay đổi quá chừng.

Mỗi ngày mẹ đều làm cơm chay, tiểu nghĩ chắc là do mình về nhà. Mẹ cứ liên tiếp hỏi: Có hợp khẩu vị không? Tiểu nói: Nấu ngon hơn sư phụ Trí Hằng nhiều. Mẹ cười vui.

Hôm đó, tiểu nói: Mấy chú xây dựng nói, chỉ chừng 5 ngày là xong. Mẹ hỏi: Vậy hôm nay chú phải về lại chùa sao? Tiểu im lặng gật đầu. Mẹ nói: Để mẹ đưa chú đến đầu thôn!

Vẫn cứ im lặng gật đầu.

Người trước người sau đi trên con đường đến chỗ đón xe. Tiểu đã từng ở nơi này từng bước trở về, rồi lại ra đi. Thời tiết hình như không tốt, đường đi hơi tối, tiểu cúi đầu đi, mẹ cũng không nói gì, chỉ theo đằng sau.

Đứng trên gò đất đầu thôn, quay người lại, tiểu không dám nhìn vào mắt mẹ, sợ bà lại nhìn thấy vật trong mắt mình. Tiểu nói: Đã đến cuối đường rồi. Mẹ đưa túi xách cho tiểu, hình như muốn nói điều gì, lại ngập ngừng không nói.

Tiểu nhắc: Chỉ còn chuyến xe cuối cùng thôi. Quay người đi, chú còn nghe sau lưng tiếng mẹ lẩm bẩm: Sao mà tới nhanh quá!

Phải chăng, bất luận là đoạn đường dài bao nhiêu, bước chân chậm đến thế nào, thời khắc cuối cũng đến.

Tiểu nhẹ nhẹ bước về phía trước, cứ đi đến khi hai bên không thấy rõ mặt nhau mới quay người lại, dùng hết sức để vẫy tay chào mẹ. Mẹ vẫn còn đứng chỗ cũ, cùng vẫy tay với tiểu. Tiểu đi về phía trước, biết là mẹ sẽ chờ chú cho đến khi không còn nhìn thấy nữa mới chịu quay về.

Phải chăng tiểu đi đến cuối đường? Có lẽ không phải, con đường đó chỉ mới là điểm bắt đầu thôi.

Tiểu mở túi xách ra, bên trong có rất nhiều đồ ăn vặt, toàn là những thứ mà mười năm trước tiểu thích ăn.

Mười năm, nhiều việc đổi thay, nhưng cũng có nhiều việc không hề thay đổi.

(Còn tiếp)

Thanh Tâm dịch

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     
Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 1.069
Nguyệt san Giác Ngộ
Địa điểm phát hành GN, cụm Văn hóa
Sách Giác Ngộ, cụm Văn hóa
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2020 - Văn hóa
Liên hệ quảng cáo - Nhóm 1
Visitor
Visitor