11/10/2010 18:23 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Nửa đêm thức dậy

Nửa đêm thức dậy

Đọc một trang kinh

Thấy lòng vô minh

Tan vào trong đất

Không gì được, mất

Không gì mang theo

Một đời đuổi đeo

Vơ vào tất cả

Cũng là chiếc lá

Cuốn theo dòng sông

Tan trong hư không

Oan thù khoái lạc

Một hôm tóc bạc

Người về như mây

Gió cuốn hoa bay

Còn đâu sân hận

Ngút ngàn căm giận

Tan thành tro thôi

Nửa đêm mình tôi

Đọc tờ kinh cũ

Thấy mình đã ngủ

Quên giữa cuộc đời

Xưa chẳng rong chơi

Bây giờ hối hận

Nghe lòng bi phẫn

Xói mòn thời gian

Nghe nghìn tân toan

Dập vùi tâm tưởng

Đôi chân còn vướng

Bao giờ gỡ xong

Nên cứ long đong

Ngựa già chân mỏi

Không nghe tiếng gọi

Bên trời ngao du

Nên cứ đui mù

Khi đời bóng xế

Hiểu rồi chiêm bao

Nên không lao xao

Thấy hồn như nước

Cuốn bao triền phược

Cho ngày trong veo

Quên bao gieo neo

Mở trang kinh cũ

Một tờ cũng đủ

Hiểu mình "giai không".

Và đi qua sông

Không còn quái ngại

Vì khi ngoảnh lại

Thấy bờ sau lưng.

Nguyên Cẩn

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     
Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 1.069
Nguyệt san Giác Ngộ
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2020 - Văn hóa
Sách Giác Ngộ, cụm Văn hóa
Địa điểm phát hành GN, cụm Văn hóa
Liên hệ quảng cáo - Nhóm 1
Visitor
Visitor