05/01/2014 14:33 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Thơ hay trên Giác Ngộ số 724

GN - Giới thiệu tới bạn đọc những bài thơ đăng trên Giác Ngộ số 724 với những tác giả quen thuộc...

luc binh.jpg
Lục bình trôi ngược trôi xuôi - Ảnh minh họa

Chiều của mẹ

Chiều của mẹ

Bềnh bồng mây trắng

Con nước về đâu xao xuyến cả chiều

Khói rơm cuộn trong làn tóc thắm

Cơi trầu ăm ắp đăm chiêu

 *

Cung bậc thời gian

Trầm buồn lặng lẽ

Chiếc lá rơi trầy xước mùa màng

Ánh mắt mẹ bao đời vẫn thế

Dịu hiền che giấu gian nan

*

Cửa nhà khó chẳng cần khuy khóa

Lồng lộng hương thơm

Hoa cỏ bốn mùa

Đò đợi nước bồn chồn gan dạ

Mơ màng nghe tiếng sào khua

 *

Chiều của mẹ

Tiếng thở dài ngọn lửa

Ai vẽ quê hương trong dáng mẹ ngồi

Mùi khoai luộc chạm làn môi góa bụa

Phương chồng hun hút gió khơi

 *

Bếp quạnh quẽ chia sầu đơn chiếc

Bát canh rau hóp háp nụ cười

Tham danh lợi con nào hay biết

Mẹ ngồi thương nhớ đầy vơi.

Phan Thành Minh

------------------------

Như cánh lục bình

Lục bình trôi ngược trôi xuôi

Triều con nước chảy chia đôi hai bờ

Ngoại ô mây xám giăng mờ

Cà-phê ngụm đắng nhấp hờ môi đơn.

Cành rung con bóng chập chờn

Quán bên sông nhẹ từng cơn gió về

Quán vừa nửa phố nửa quê

Người vừa nửa tỉnh nửa mê lặng ngồi.

Lục bình trôi - lục bình trôi

Nước ròng nước lớn biết hồi nào ngưng

Bấp bênh cuộc sống vô chừng

Mang hồn thả nổi hòa chung giấc đời.

Trà Kim Long

-------------------------------

Khơi lửa mùa đông

Em vẫn ngồi như vậy

bên cửa sổ

mùa đông

*

Sớm, tưới hoa và chiều chăm xén lá

đêm nghe trăng rụng sương

long lanh

*

Em vẫn ngồi như vậy

cấy ngày vui trên những luống hoa

rồi mùa đi qua

 *

Em ở lại cùng mùa đông

khơi bếp hồng

ngoài kia, rơi những cánh mềm.

Trần Huy Minh Phương

---------------------------------

Giọt sương câm

Đêm về 

Ngủ dưới vòm cây

Nghe lành lạnh 

Giọt sương khuây

Nỗi lòng

Nẩy mầm vấp vỡ gió đông

Cô đơn, quạnh quẽ sắc không ngậm ngùi 

Phía sau góc khuất cuộc đời

Áo sờn vai bạc tóc người trắng sương 

Bước chân lạc ngã ba đường

Những bông cỏ dại tiếc thương phận mình

Đóa hồng đẫm giọt sương trinh
Ướt hồn tôi lạnh buốt tình mây giăng

Ngửa tay hứng giọt sương câm

Bình minh đánh thức bật mầm cỏ cây.

Triệu Nguyên Phong

----------------------------

Mẹ kế

Mười năm mộ cỏ mẹ nằm

Nia thóc hoài cổ

Nong tằm nhớ xưa

Cấy cày từ sớm sang trưa

Thương cha hiu quạnh nắng mưa tảo tần

 *

Tàn đông chưa hẳn xanh xuân

Bước cao bước thấp chợ gần chợ xa

Nhạt cơm cậy vị tương cà

Dì về đũa cả thay cha đầu nồi

 *

Tiếng cười lại rộn sân phơi

Tiếng trong tiếng đục dì ơi con chồng

Khéo ăn khó ở xót lòng

Lạ chưa dì vẫn ấm nồng mẹ ơi

 *

Mẹ đi dì tiếp đưa nôi

Thổi hồn hạt đất mồ côi nên hình

Lời ru đầm đậm nghĩa tình

Ru con hay lại ru mình dì ơi

 *

Mười năm đắp lở thành bồi

Trầu cau chưa chịu mở lời tri âm

Cha đi xa cõi trăm năm

Thương dì

Thương tiếng khóc thầm tàn khuya.

Lý Thị Minh Châu

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     

Ý kiến của bạn:

Vui lòng nhập vào Tiếng Việt có dấu:
Tên người gửi:(*)
Địa chỉ:
Email:(*)
Nội dung:(*)  
Gửi file đính kèm (mỗi file có kích thước tối đa 1MB):




  
Nhập vào mã:
 


    

Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 1.025
Nguyệt san Giác Ngộ
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2020 - Văn hóa
Sách Giác Ngộ, cụm Văn hóa
Lịch GN - Văn hóa
Địa điểm phát hành GN, cụm Văn hóa
Liên hệ quảng cáo - Nhóm 1
Visitor
Visitor