31/12/2017 17:29 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Bầy sẻ trước hiên nhà

GN - Mỗi sáng, cứ nghe tiếng kêu ríu rít của bầy sẻ nâu trước hiên nhà gọi nhau tìm sâu bọ, tôi lại chợt nhớ đến ngày xưa, cái ngày tôi mới lên mười theo mẹ về quê sống cùng với cậu.

1 anh 222.jpg
Ảnh minh họa

Trước nhà cậu là những khoảng ruộng lúa chín vàng, bầy chim sẻ rủ nhau xuống đồng nhặt thóc. Ngày ấy tôi rất yêu bầy sẻ nâu, yêu tiếng gọi bầy mỗi sáng và mỗi chiều. Cậu sợ bầy chim ăn hết thóc vừa chín chưa kịp gặt, nên đã làm những hình người đem cắm xuống bờ ruộng, để chim sợ mà không xuống phá, nhưng lũ chim đâu biết sợ là gì, cứ nhẩn nha sà xuống và còn cất tiếng kêu ríu ra ríu rít, như để gọi thêm bạn bè cùng về dự hội được mùa.

Khi lúa chín, cậu cho người gặt hết số lúa trên ruộng mang về phơi trước sân, lũ chim được dịp kéo nhau về ngó nghiêng tha hồ nhặt thóc. Có lần tôi thấy cậu làm cái bẫy để sập chim trên chuồng bò, bởi khi chúng ăn no nê lại bay vào đây trú ngụ qua đêm. Thương lũ chim nhưng tôi chẳng biết làm cách nào để cứu chúng, sáng ra cậu leo lên lấy cái bẫy xuống và bắt từng con chim sẻ bỏ vào lồng, có con đã bị gãy chân, có con sứt cánh. Tôi lại mang thóc và nước đến cho lũ chim ăn, nhưng chúng thà tuyệt thực chờ tìm đường bay ra ngoài chứ không chịu ăn.

Một hôm nọ, tôi lén mở lồng chim thả cho chúng bay ra ngoài, mỗi ngày một vài con, nếu thả hết sợ cậu phát hiện sẽ ăn đòn. Nhưng đâu giấu mãi được, cậu gọi tôi đến và hỏi: “Phải con thả mấy con chim của cậu ra không?”. Tôi khóc và không dám trả lời, cứ nghĩ phen này ít nhất cũng bị vài roi. Một điều làm tôi bất ngờ là chẳng những cậu không đánh mà còn xoa đầu tôi bảo: “Con thương lũ chim đó lắm à! Cậu cho con lồng chim ấy và mang ra ruộng thả chúng ra đi”. Tôi ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn cậu, như không tin vào lời cậu vừa nói. Cậu véo tai tôi: “Nè bé con, nhìn con vui như vậy cậu đâu nỡ nào làm niềm vui của con vụt tắt”.

Đã hơn bốn mươi năm mà tôi vẫn còn nhớ ánh mắt của cậu ngày hôm đó, thương yêu và nhân hậu. Cậu đã đi xa nhưng tôi luôn nhớ về cậu. Vì cậu luôn thương yêu tôi và cậu biết tôi muốn gì, thích gì? Và giờ đây mỗi sáng mỗi chiều, nhìn bầy chim sẻ gọi nhau trên cành hoa ngâu, làm tôi nhớ cậu vô cùng. Hoa ngâu rụng trắng, mưa gió về làm ướt cánh chim, tôi tự hỏi mình đêm nay những chú chim này sẽ về đâu trú ngụ, khi trước hiên nhà chỉ có những chậu hoa ngâu cao chưa tới đầu người. Mỗi sáng tôi thức dậy cùng với tiếng chim, cảm thấy một ngày mới bắt đầu bằng niềm vui từ những chú sẻ nâu thân thiết...

Mai Tuyết

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     

Ý kiến của bạn:

Vui lòng nhập vào Tiếng Việt có dấu:
Tên người gửi:(*)
Địa chỉ:
Email:(*)
Nội dung:(*)  
Gửi file đính kèm (mỗi file có kích thước tối đa 1MB):




  
Nhập vào mã:
 


    

Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 957
Nguyệt san Giác Ngộ
Địa điểm phát hành GN, cụm Văn hóa
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2016 - Văn hóa
Sách Giác Ngộ, cụm Văn hóa
Liên hệ quảng cáo - Nhóm 1
Visitor