05/05/2020 14:04 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Ở quê…

GN - Xa quê lên phố đã ngót nghét gần mười năm, nếm không biết bao nhiêu đắng cay ngọt bùi của miền đất hứa và cả những nghi kỵ của người dưng. Thời gian làm con người ta đổi thay đi, có những thứ biết là nhớ mà chẳng thể gọi thành tên. Đôi lúc muốn trở về nhà, bỏ lại hết bao muộn mằn của phố, về với góc bếp ngày xưa, nơi có ngọn khói cay nồng mắt trẻ.

Suốt những ngày tránh dịch, mình ở yên trong nhà và tìm lại cho mình những ký ức ngày thơ.

gocque.jpg
Góc quê - Ảnh minh họa từ internet


Buổi sáng, bước ra vườn vươn vai hít căng lồng ngực không khí mát lành của nhà quê, tiếng chim trên cành lại vút lên rót vào ngày thanh âm trong trẻo như níu bước người ở lại. Hoa lá trong vườn hiền từ đến lạ, mình vun đất vào gốc cây, gom lá khô đốt nơi mé vườn. Từng làn khói mỏng manh bay lên vấn vít trên cành. Ngước mặt nhìn mùa trôi đi mải miết, mình mới hay thời gian đâu có đợi người. Hái trái chín vườn nhà, những trái chín căng mọng, thơm lừng, chứ không phải những trái to tròn bóng nhẵn mà chẳng có tí mùi hương nào mà mình mua từ chợ. Vị ngọt thanh đó cứ thấm vào đầu lưỡi, ngọt mát đến tận lòng người. Tô canh rau tập tàng mát lành, chén nước cơm ngọt lừ như đưa mình trở về với tuổi thơ, với quê lúa ao bùn.

Buổi trưa, mình mắc võng dưới tàn cây trứng cá. Làn gió thổi qua mang theo hương thơm đồng nội mênh mang đưa người vào giấc ngủ. Chiếc ra-đi-ô rè rè lại phát lên những bài ca bất hủ mà mình nghe đến thuộc làu. Nhẩm theo từng lời bài hát, ký ức như lằn rãnh khuyết sâu, âm thầm len lỏi và cho dù cuộc sống có làm vơi đi nhiều thứ nhưng đâu đó vẫn có những điều nhỏ nhoi làm mình bồi hồi nhớ mãi… Những cánh hoa bay đầy trong gió, vương vào tóc. Nghe cả một miền ký ức xa xôi. Người cài hoa trên tóc giờ đã về bến khác, bỏ dòng sông quê và ánh nhìn ở lại.

Chiều ở quê yên bình đến lạ. Hoàng hôn đổ dài trên mặt sông, con đò quê gác mái trên bến. Mình ngồi lại với ký ức ngày xưa trong tiếng ru chiều xa vắng. Những cánh chuồn nâu, chuồn đỏ bay quanh đám cây thấp lè tè, đứa trẻ nhà bên rón rén từng bước chân mà vẫn bắt hụt. Mình lại thấy đời mình trong đứa trẻ ấy, cánh chuồn ngày xưa cũng xa hun hút phía chân trời, chỉ có ký ức ru lòng mình bình yên ở lại. Khói cơm chiều mẹ nhóm lên vờn trên mái lá, ánh lửa bập bùng soi rọi những nếp nhăn trên khuôn mặt gầy hao. Mình tựa đầu vào vai mẹ, mắt nhắm ghì. Thời gian như ngừng lại trên vai mẹ. Tiếng í ới gọi nhau về ăn cơm cứ vang vọng từ bờ này sang bờ kia.

Đêm nằm trong mùng, đưa mắt nhìn qua cửa sổ. Vầng trăng quê vẫn hiền lành như trong câu chuyện cổ tích của bà của mẹ. Trăng quê sáng vằng vặc, chẳng bao giờ mình bị vướng víu ánh nhìn. Cơn gió đêm xạc xào qua song cửa, mang theo hơi thở của cánh đồng. Mình lóng tai nghe tiếng đêm dìu dặt bên tay, tiếng côn trùng ri rỉ tìm nhau, tiếng cá đớp dưới ao, tiếng chó sủa inh ỏi cả một góc sân. Những âm thanh mà lâu rồi mình mới được nghe thấy. Ở phố, giữa bốn bức tường bủa vây mình chỉ nghe được tiếng động cơ buồn đến rã rời.

Những ngày ở quê, cuộc sống dường như chậm lại. Phố xá thênh thang không ngăn được bước mình về. Người dân ở quê gần gũi đến nao lòng, họ vẫn đứng từ xa vẫy tay chào mình và hình như đôi mắt họ cũng biết cười. Một nụ cười trong veo…

Trần Thương Tính
 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     
Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 1.063
Nguyệt san Giác Ngộ
Sách Giác Ngộ, cụm Văn hóa
Địa điểm phát hành GN, cụm Văn hóa
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2020 - Văn hóa
Liên hệ quảng cáo - Nhóm 1
Visitor
Visitor