09/07/2013 17:30 (GMT+7)
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Thế giới kiến & những bài thơ khác

GN - Lúc nhúc những con kiến, loi nhoi những con kiến

Trật tự những con kiến.

Và chúng ta là kiến trong thế giới loài kiến ấy.

 *

Sớm nay con kiến tôi leo đồi,

Con kiến vợ đi chợ,

Con kiến con đến cơ quan

Con kiến bé đến “Đồ-rê-mí” học, ăn, ngủ và ca hát.

 *

Còn em có lẽ đã đến công ty?

Còn em nữa đã đến trường đứng lớp.

Vài con kiến đen rong chơi.

Vài con nữa lạc đàn đứng mút cành đa, gió lùa bay mất?

*

Tôi nhớ trận lụt năm ấy,

Cả đàn trôi trên chiếc bè lá tưởng chừng đã chết?

Tôi nhớ trận hạn năm xưa,

Ngỡ chừng không qua cơn đói, ai nghĩ mình vẫn còn sống?

 *

Trong thế giới kiến,

Có con kiến ít ngủ,

Có con kiến ngơ ngẩn mãi làm thơ,

Bị kiến vợ chọc quê hoài nhưng cứ vẫn chăm lo cơm rượu?

*

Có con kiến thợ xây nhà,

Con kiến lính đánh giặc,

Nhiều con kiến cõng hạt gạo to hơn mình, lo tích trữ lương thực.

*

Vẫn uống, ăn, và tưởng chừng không ngủ,

Có lẽ nó vẫn yêu, và sinh thêm những đàn kiến khác.

Sớm nay con kiến tôi, nghe nhiều tiếng kiến trẻ con o oe khóc,

Chợt nghĩ đến muôn loài, luôn mãi mãi sinh sôi.

Văn Hiếu

kien.jpg

Trong thế giới loài kiến - Ảnh minh họa

Ký ức đình làng

Thuở tôi lổm ngổm tập bò

Sân đình sải bước mà đo rộng dài.

Bạn bè lớp một, lớp hai

Sân đình là sới đọ tài thấp cao.

 ***

Đưa tôi đến với trăng sao

Dẫn tôi đến với khát khao xa gần

Sân đình tôi đã bao lần

Đếm từng viên gạch vết chân mài mòn.

***

Tôi đi gìn giữ nước non

Khi về đình đã không còn đình ơi

Đứng trên nền cũ hỏi trời

Thành hoàng hồn vía giạt trôi phương nào?

***

Đình đi vào cõi chiêm bao

Nghĩa tình làng xóm ồn ào bán mua

Ai xui ai cứ lọc lừa

Tranh nhau thước đất kiện thưa họ hàng.

 ***

Bơi trong những trái cùng ngang

Tôi càng thấy tiếc đình làng quá thôi

Ước gần, mơ đến xa xôi

Một ngày nào đó làng tôi dựng đình.

 ***

Cho em hóa ngọn trúc xinh

Và anh đếm ngói thương mình thủy chung.

Phạm Minh Dũng

---------------------------------

Không thể

Ai mà chẳng sinh ra từ làng từ đất

Có đình, chùa, am, miếu…

để hành hương

Ai đã từng nghe

những câu hò cánh võng yêu thương

Tiếng ầu ơ lời mẹ ru một thuở

 ***

Ai cũng trải qua

một thời vấn vương mắc nợ

Cây đa đầu làng, nương rẫy, đồng chua…

Gió mát trăng thanh

tiếng sàng sảy chày khua

Hò đối đáp trai lực điền giao duyên gái nõn

 ***

Giếng nước cuối thôn

mát, trong, ngon, ngọt

Hàng tre ven đường kẽo kẹt gió đưa

Bên bến đò xưa

Bà mẹ quê nằm phe phẩy quạt - giấc trưa

Miệng nhai trầu mắt lim dim mơ màng ngái ngủ

***

Ai đi xa chưa một lần ấp ủ

Có hay chăng

hơn một lần trách cứ

Để bây giờ

không thể...

với ngàn sau...

Trường Thắng

-----------------------------------

Tín hiệu đã thắp

một hôm nhang khói mọc đầy

câu kinh rót một tiếng dài trăm năm

người về cho đất mọc mầm

lời thương để lại còn cầm tay vương

một hôm nào biết rõ đường

bà về với gió ông mường tượng trôi

chuỗi tràng lần ngược rồi xuôi

rồi mai mốt có dáng ngồi chờ nhau…

 *

một hôm nhang khói đuổi mau

cơn mơ sạt lở tìm sau đắp bồi…

Trần Huy Minh Phương

 Về trang trước      Về đầu trang      Bản để in     Gửi cho bạn bè     Gửi ý kiến
Chia sẻ với bạn bè qua:
     

Ý kiến của bạn:

Vui lòng nhập vào Tiếng Việt có dấu:
Tên người gửi:(*)
Địa chỉ:
Email:(*)
Nội dung:(*)  
Gửi file đính kèm (mỗi file có kích thước tối đa 1MB):




  
Nhập vào mã:
 


    

Thông tin tòa soạn
Liên hệ tòa soạn
Giác Ngộ số 1.025
Nguyệt san Giác Ngộ
Lịch GN - Văn hóa
Địa điểm phát hành GN, cụm Văn hóa
Đăng ký mua báo Giác Ngộ 2020 - Văn hóa
Sách Giác Ngộ, cụm Văn hóa
Liên hệ quảng cáo - Nhóm 1
Visitor
Visitor