Bình minh trên thiền thất

GN - Bình minh trên thiền thất

Lưng trời tiếng chim ca

Mây vờn cùng bóng lá

Sương nép vào cánh hoa.

 *

Thiền định lòng thư thái

Phật ngự tại trong ta

Ngẫm điều vô sở trụ

Vạn sự từ tâm ra.

*

Tách trà thơm tỏa khói

Trang kinh dẫn lối về

Nhìn cá tranh mồi sống

Thương đời nhiều đắm mê.

*

Tọa lưng trời tĩnh lặng

Tự tại với tiếng lòng

Nước chảy hay tâm chảy

Róc rách vào hư không.

*

Trầm tỏa hương lãng đãng

Tiếng niệm A Di Đà

An trú trong cảnh Phật

Niết-bàn nơi ta-bà.

Thanh Chân

Tuong Phat.jpg

Ảnh minh họa

-------------------------------------

Hoa lá bên trời

Đoái nhìn cố quận bên sông

Chiều nhen bếp lửa ấm nồng mù sa

Nón nghiêng thấp thoáng vườn cà

Nụ tầm xuân có vượt qua bão bùng

 ***

Người đi còn giọt thủy chung

Để ai điệp khúc bi hùng khôn nguôi

Thuyền xưa buông mái chèo xuôi

Ngàn lau ngơ ngẩn chơi vơi đôi bờ

 ***

Nỗi niềm đá tảng dại khờ

Mặc mưa nắng dội vào thơ một đời

Anh về mềm hạt sương rơi

Chợt nghe hoa lá bên trời sang xuân.

Nguyễn Tường Văn

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày