* Phỏng tác từ chuyên mục “Chuyện khó tin nhưng có thật”, báo An ninh Thế giới, số in cuối tháng 6-2016
Tôi không phải là Phật
Tôi không phải là Thánh
Cho nên, tôi không thể hiểu thế nào là tình thương của Phật, của Thánh ban cho chúng sanh nơi cõi trần gian này.
Nhưng tôi là một người mẹ nên tôi biết chắc chắn thế nào là tình thương của một người mẹ dành cho con, thương yêu con.
Từ khi con tôi vừa lên bốn
Chồng tôi rời xa gia đình ra đi bỏ tôi...
Mẹ góa, con côi! Tôi âm thầm chịu đựng
quyết một lòng tần tảo nuôi con.
Tôi hát, tôi ru, tôi bồng, tôi ẵm, tôi vỗ về hôn hít
thương yêu con gái tôi từng giờ, từng phút, từng giây, từng hơi thở…
Theo dòng thời gian, con tôi lớn khôn
Lên 5, lên 10 rồi 15, 18 tuổi
Con tôi rất ngoan, rất hiếu thảo, rất thông minh,
thương mẹ và siêng năng học hành.
Càng lớn lên, con gái tôi càng xinh đẹp, hồn nhiên.
Mỗi lần nhìn con, tôi nghĩ rằng đời mình như bỏ đi,
tất cả dành cho con, cả cuộc sống và tương lai...
Mỗi lần nhìn con, tình thương yêu càng tăng, bát ngát, ngập tràn trong tâm hồn tôi, gần như chỉ có hình bóng đứa con gái thân yêu!
Mỗi ngày con đi học về trễ, tôi lo;
Mỗi lần nhìn con ăn cơm ngon, tôi vui;
thấy con ăn cơm ít, tôi buồn...
Vậy mà, một hôm chờ con đi học về ăn cơm, chờ hoài không được, hoảng loạn, hớt hải đi tìm…
Để rồi cuối cùng được người phụ trách An ninh khu vực báo tin: con chị bị người hãm hại, giết chết bỏ thân bên bờ suối cuối thôn; thi thể được đưa về nhà xác bệnh viện chờ khám nghiệm tử thi...
Trời ơi! Nghe tin con tôi mất, như chính mình đã chết. Con tôi tội tình gì? Tuổi còn tươi trẻ thanh xuân, bị giết chết trong tức tưởi bi thương!
Rồi những ngày tang lễ cũng lặng lẽ trôi qua trong thương cảm tiếc nuối của quyến thuộc, của thầy cô giáo và bạn học cùng lớp cùng trường, của bà con làng xóm xót thương chia sẻ…
Điều đau xót tang thương hơn là trong những ngày tang lễ, những người thân gia đình “người gây tội” không hề chia sẻ, dù một nén hương cầu nguyện an ủi vong linh...
Đã vậy, trong chủ quan buồn khổ con trai bị tù tội, họ đã “vô tình” phiền muộn phát tán bao điều thị phi, hoang tưởng buộc lỗi ngược con gái tôi. Ôi quả thật là đau thương cùng cực!
Hôm nay trước quý tòa, ngàn nỗi khổ đau tan nát tận đáy lòng của một người mẹ, tôi xin quý tòa hãy thực thi trách nhiệm của công lý: Xử đúng người, đúng việc, đúng luật.
Công lý Pháp luật cần được nghiêm minh để kẻ gây tội thấy được lỗi lầm của mình, nhận ra được hậu quả ác nghiệp vô minh do mình tạo ra, để ngăn ngừa kẻ ác về sau, góp phần giúp xã hội được an bình.
Thưa quý tòa, trong tận cùng khổ đau, tận cùng của lòng mình, niềm đau của người mẹ thương yêu đứa con duy nhất của mình, tôi chân thành xin quý tòa:
Hãy thương cảm tấm lòng của một người mẹ đau khổ cùng cực vì mất đứa con gái yêu thương duy nhất của đời mình!
Hãy tuyên án giảm tội chết cho đứa con trai tuổi “vị thành niên”. Vì một phút nông nổi trước tình yêu mù quáng, bị ma quỷ vô minh xúi giục gây nên tội ác tày trời...
Hãy giúp cha mẹ “kẻ thủ ác” đứa con trai tuổi chưa tròn 18, khỏi phải đau khổ tan nát trong lòng, vì mất đứa con trai thân yêu (dù có tội) giống như tôi đã mất đứa con gái thân yêu!
Cuối cùng, tôi xin chân thành cảm ơn quý tòa và cảm ơn tất cả mọi người có mặt hôm nay.
