Thầy giáo được tặng nhiều củ khoai

GN - Cho tới nay, đã 30 năm âm thầm cống hiến cho sự nghiệp “trồng người”, miệt mài chắt chiu từng con chữ để “trao gửi yêu thương” cho những trẻ em nghèo thất học ở vùng đất khô cằn, cát trắng bao la.

t.trai.JPG

Thầy Trai đang giảng bài

Thầy Nguyễn Trai ở thôn Thanh Lam Trung (xã Phú Đa, huyện Phú Vang, Thừa Thiên Huế ) vẫn ngày đêm chống chọi với bệnh tật, đều đặn chống nạng lên bục giảng để dạy dỗ các em có hoàn cảnh khó khăn tại nhà riêng.

Điều đáng nói, suốt 30 năm qua, công việc thầy làm đều thiện nguyện, không nhận thù lao, học trò tri ân thầy bằng bó rau, củ khoai hái được ngoài đồng. Nhiều phụ huynh đợi thầy dạy kèm xong một tháng thì đến phụ thầy một công lao động như: cuốc đất vườn, làm cỏ hoặc sửa lại cái chuồng gà.

Thầy Trai bị teo cơ từ hồi học lớp 9, nhờ kiên trì luyện tập nên anh vượt qua được bệnh tật nhưng vẫn khó đến trường. Hàng ngày, anh mượn sách cũ của bạn bè, người thân về tự học, tự mày mò tìm kiếm, với kiến thức góp nhặt, tích lũy được, anh đã mạnh dạn mở lớp dạy chữ cho trẻ em nghèo ở đây từ năm 1985 cho đến nay.

    Những ngày đầu tháng 11-2014, chúng tôi ghé thăm khi thầy đang trở bệnh vì thời tiết thay đổi, nằm trên giường tay lân la con chuột vi tính, thầy cười lạc quan: “Nhà Phật có dạy ‘Đánh thắng một vạn quân không bằng thắng chính mình’, tui đã chiến thắng bệnh tật sống đến ngày ni là diễm phúc lắm rồi, được thấy bọn trẻ trong làng, trong xã không còn mù chữ thì hạnh phúc hơn nữa”.

Đến ngày 20-11, niềm vui và ấn tượng nhất của thầy là gì? Thầy Trai trầm tĩnh nói: “Cứ đến ngày nớ là nhà tui đầy khoai do học trò tặng, có năm không ăn hết phải cho bớt hàng xóm. Mình hy vọng ở tương lai, các cháu không còn mải mê cuốc đất, lật cỏ để trồng khoai nữa, mà phải có một nghề nghiệp ổn định để thay đổi cuộc đời”.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày