Nhớ...

GNO - Một buổi tối mùa hè trời oi nồng không một chút gió, mấy ngọn dừa bên mép ao đứng lặng im thinh thít, trăng đầu tháng soi bóng cây me già với những hình thù kỳ quái.

Ông ngoại treo cái võng ở ngoài hàng ba, chân đạp xuống nền đất xít cái võng đu đưa, tay phảy phảy liên tục chiếc quạt lá. Ông ngoại hát hết Cô lái đò rồi lại đến Dạ cổ hoài lang, có mỗi hai bài mà cứ hát đi hát lại. Đôi khi chen ngang giữa lời bài hát là tiếng ông ngoại nói vọng vào trong nhà: “Trời nóng dữ bà hen!”.

AstralWind.jpg
Ấu thơ bình yên


Bà ngoại trong nhà cũng ra sức quạt cho thằng cháu bướng bỉnh không chịu ngủ. Bà dỗ thằng cháu bằng mấy câu chuyện không đầu không cuối: chuyện con gà đi tìm ổ đẻ trong bếp tro hồi sáng này, chuyện heo con không chịu ngủ bị heo mẹ đánh đòn, chuyện tụi thằng Móc thằng Hí chơi dại lấy roi mây chọt đít bò bị bò đá … Tay ngoại vẫn quạt đều đều, có khi chậm dần rồi ngừng hẳn. Thằng cháu cựa mình, đạp chân xuống phản kêu “Ngoại, ngoại!”. Ngoại giật mình ra sức quạt mạnh hơn, rồi đều đều, chậm dần và dừng hẳn…



Đám lá dừa bắt đầu xào xạc, mùi mưa ẩm ướt xộc vào nhà qua mấy cánh cửa đang mở toan hoang. Tiếng mưa rào rào to dần như đã đến ngay cạnh bờ mương bên nách nhà. Ông bà ngoại vùng dậy chạy đi đóng hết mấy cánh cửa sợ mưa tạt. Con Mực vẫn ương bướng nằm ngoài hàng ba bị ông ngoại chửi “Mày không thấy mưa hả Mực!”. Nghe giọng ông ngoại gằn, con chó cúi đầu, ngoảy ngoảy cái đuôi rồi đi thẳng vào trong nhà.

Bà ngoại tung chiếc chăn mỏng đắp lên đến tận cằm cho thằng cháu. Tay nó vẫn còn giữ khư khư chiếc xe đồ chơi mà mẹ nó vừa mới mua cho hồi chiều ở quán Bà Ba Rà Mìn, nó nằm im ru nghe tiếng mưa đang ầm ào bên ngoài.

Ngay lúc đó, nó đã mong sẽ thôi không lớn nữa, cứ sống mãi với ruộng vườn cùng với ông bà ngoại trong căn nhà gỗ, với ánh đèn dầu và lũ bạn rách rưới tinh ranh vẫn hằng đêm cùng nó đọc làu làu những con chữ đầu đời.

Và, nó đã thật sự hạnh phúc khi nghĩ tới điều đó.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày