Trầm mặc văn chương

(Tưởng niệm nhà văn Võ Hồng)

GN - Một nhà văn đã ra đi

Ơi chao! Vỗ sóng vọng rì rào trôi

Nhánh rong phiêu bạt(*) cuối trời

Về đâu Gió cuốn(*) trùng khơi ngút mù

 *

Phú Yên quê quán Trầm tư(*)

Nha Trang Đà Lạt mưa phù du tuôn

Tiếng ca lặng lẽ(*) nghe buồn

Chuông chùa rơi giữa ngàn muôn thu hồn

 *

Tiễn đưa Người về đầu non(*)

Hoa bươm bướm(*) lượn vờn bay quanh

Giáp vòng thế kỷ ngọn ngành

Ngoài kia cây Lá vẫn xanh(*) như thường.

Tâm Nhiên
(*) Tên các tác phẩm của Võ Hồng

ta xu.jpg 

Ảnh minh họa của Taxu

---------------------

Nhập triền

góc chợ ồn ào

cà phê nhỏ chậm

từng giọt rơi vào

vực đời sâu thẳm

xó chợ rì rầm

người mua kẻ bán

màu sắc loanh quanh

ly cà phê đắng

giữa chợ tôi ngồi

trầm trong huyên náo

bên cánh cửa đời

ngó ra là đạo.

Vĩnh Hiền

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Bài trên Báo Giác Ngộ số 1210 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Làm thiện nhiều, tâm ngạo mạn vẫn đọa súc sinh

GNO - Người bố thí nhiều dĩ nhiên là có nhiều phước. Tuy nhiên, nếu không cẩn thận sinh tâm ngã mạn, xem mình là người ban ơn, coi thường kẻ nhận thí thì chính tâm niệm ấy lại thiêu rụi công đức phước báu đã làm. Nếu ngã mạn càng nhiều, phước đức càng tiêu hao, dẫn đến đọa lạc.
Thuyết luân hồi

Thuyết luân hồi

GNO - Người thế gian không biết nên oán trách cha mẹ không có phước nên sanh mình ra khổ. Hoặc cha mẹ không có tài nên mình bây giờ phải thua sút người ta. Mà không biết chính mình thọ nhận quả báo đời trước đã tạo nên mới sanh vào gia đình tương ưng như thế. Cha mẹ chỉ là phần phụ thôi, gốc là bản thân mình.

Thông tin hàng ngày