Cây hoa gạo, ngôi tháp cổ, và Thầy tôi

Đêm qua, tôi mơ thấy mình quay lại chùa Hương! Từ xa ngắm nhìn, cây gạo sừng sững đứng giữa đất trời, vươn mình chở che những linh hồn bơ vơ, không nơi nương tựa… Cũng như Sư phụ, đã dành cả cuộc đời để minh chứng cho thế gian thấy rằng, cuộc đời chỉ là một giấc mộng, nhưng trong giấc mộng đó Sư phụ đã làm hết những gì Người có thể làm, để làm vơi đi phần nào những phiền muộn của thế nhân…

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày