Quê nhà

...Với riêng tôi, nhà là cha, là mẹ, là bà ngoại, là em trai, là con mương, là cây khế, là cây tra, là hàng lan đất trên lối đi, là bụi tre đằng ngà, là đám dừa nước, là đám vẹt u nần, là con diều xấu xí…

Thi thoảng khi bắt gặp đâu đó một hình ảnh quen thuộc của quê nhà, tôi hốt hoảng giật mình “sao lâu nay mình không nhớ tới nó?”. Bắt gặp một vài bông hoa nhìn quen quen tôi lại ứa nước mắt nhớ nhà.

Với riêng tôi, nhà là cha, là mẹ, là bà ngoại, là em trai, là con mương, là cây khế, là cây tra, là hàng lan đất trên lối đi, là bụi tre đằng ngà, là đám dừa nước, là đám vẹt u nần, là con diều xấu xí…

Đôi lần tôi thấy mình cháy bỏng cái khát khao trở về. Không phải là chạy gần 100 cây số để về mà là quay về cái thời đen nhẻm, tóc cháy, chạy lăng quăng như vịt với thằng em trên cái sân đất mọc toàn rau sam.

Mà sao tôi quên cây lan đất? Cái loại cây nhỏ nhắn, mong manh nhưng sức sống mãnh liệt. Luôn xanh tươi và nở đầy những bông màu tím vui tươi vào mùa mưa, nắng hạn đến thì gần như chết héo, mưa xuống tất cả lại trở nên xanh mướt và tím vui tươi.

Mẹ thích trồng dọc lối đi vào, cả hai chị em đều thích dậy sớm để ngắm cái màu tim tím nhưng không buồn, ngắm nước mưa đêm qua còn vương lại trên cái lá như cọng hành, nắng lên là long lanh những giọt kim cương.

Mà sao tôi quên cây tra? Hồi nhỏ cây tra mọc đầy mé sông sau nhà, giờ người ta nuôi tôm nên đốn sạch cả rồi. Bông tra to, màu vàng và rũ như cái chuông. Chuông tuy câm lặng nhưng mỗi lần thấy nó tôi cứ nghe đâu đó văng vẳng tiếng gọi “Mắm Linh ơi ...” của cha.

Còn nhiều, nhiều thứ mà một khoảng thời gian chạy theo cái gọi là “tiền” tôi quên mất. Con diều xấu xí chị em tôi hì hục làm xong chỉ bay nổi tới ngọn dừa. Cái bụi tre đằng ngà cha hay đốn để làm lồng đèn cho chị em tôi, sau này được mua cho đèn điện tử nhưng chúng tôi để chưng cho đẹp, chỉ thích chơi bằng đèn giấy nhà quê.

Dẫu biết không thể trở về ngày hôm qua, dẫu biết tất cả chỉ còn là ký ức nhưng sao tôi vẫn mơ, mơ về cái thiên đường ngày ấy. 

Lắm lúc tôi lại lo lắng, khi tôi có con, tôi có thể để dành cho nó bao nhiêu là thứ, nhưng làm sao tôi có thể để dành được cho con cái tuổi thơ hoang dã ngọt ngào của chính tôi ngày xưa?

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Thượng tọa Thích Phước Nguyên chủ trì buổi họp giao ban - Ảnh: Bảo Toàn/BGN

Văn phòng II Trung ương họp giao ban và chuẩn bị các buổi trực tuyến của Ban Chỉ đạo Trung ương Đại hội

GNO - Sáng nay, 30-7, Thượng tọa Thích Phước Nguyên, Phó Tổng Thư ký Hội đồng Trị sự kiêm Chánh Thư ký Văn phòng II Trung ương chủ trì buổi họp giao ban nhằm rà soát các công tác hỗ trợ tổ chức Đại hội Phật giáo tỉnh thành và triển khai các hoạt động Phật sự quan trọng sắp tới.
Chư Tăng thiền hành trên đảo Phan Vinh thuộc quần đảo Trường Sa (đặc khu Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa)

Những ngày an cư đặc biệt trên biển đảo Trường Sa

GNO - Trở về sau chuyến đi công tác tại Trường Sa, Thượng tọa Thích Minh Quang, Ủy viên Thư ký Hội đồng Trị sự, Phó Chánh Văn phòng Trung ương GHPGVN, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Trị sự Phật giáo tỉnh Ninh Bình đã dành thời gian chia sẻ với Báo Giác Ngộ về hành trình vô cùng ý nghĩa này.
Ảnh: Đạo Phật Khất sĩ

Tinh thần an cư của Hệ phái Phật giáo Khất sĩ

NSGN - Từ thời Đức Phật tại thế, ba tháng an cư mùa mưa là một pháp chế quan trọng trong Luật tạng, được thiết lập nhằm tạo điều kiện cho chư Tăng tạm dừng các hoạt động du hóa, quy tụ về một trú xứ để tấn tu đạo nghiệp.
Ảnh minh họa: Bảo Toàn/BGN

Chuyện cúng xuất sanh từ kinh điển đến hiện thực

GNO - Trong sinh hoạt Thiền môn, mỗi ngày người xuất gia đều dùng cơm trưa ở nhà ăn gọi là trai đường, bằng một nghi thức gọi là cúng quá đường. Nghi thức Cúng quá đường được thực hiện theo truyền thống của từng hệ phái, nên có đôi chút khác biệt.

Thông tin hàng ngày