Vì sao ta chạy trốn?

GNO - Lúc nhỏ, khách tới nhà, chào hỏi, thưa gửi xong là chạy ngay xuống nhà bếp, trốn thẳng vào buồng ngủ hoặc một góc nhà. Lúc bị ba mẹ trách mắng hay đánh đòn xong, cũng bỏ trốn ra hàng tre bên hông nhà ngồi một mình.

ẢNH FACE1.jpg

Đừng chạy trốn thực tại mà hãy đối mặt để vượt qua - Ảnh minh họa

Ta cho ta những lẳng lặng chỉ ta với ta. Ta lẳng lặng, lẳng lặng trong tĩnh mịch của ta. Và ta lại hít một hơi thật sâu, để biết mình vẫn đang thở, vẫn còn sức sống… Và cuộc hành trình lại tiếp tục in dấu những bước chân…

Khi đi học, đám bạn gây chuyện rồi còn về “méc” người nhà, ông bà nó ghé qua nhà nội, nhà mình “bán vốn”; thế là được một trận đòn chổi lông gà te tua. Sau đó, không gì hơn là lấy xe đạp chạy ngay về với ngoại.

Rồi lớn lên, khi nhà xảy ra nhiều chuyện, nó cũng “trốn” về với ngoại. Đến khi học đại học, nó vẫn hay trốn về với ngoại. Chỉ có ngoại là che chở cho nó. Giờ ngoại mất rồi, không còn chỗ nào an toàn để chạy trốn...

Đôi khi ta muốn trốn chạy khỏi thực tại của mình - thực tại với quá nhiều những ưu tư mà ta chưa thoát ra được. Và những ưu tư ấy đang dần biến thành sự bất lực và ám ảnh ta đến kiệt quệ cả tâm sức. Khi ấy, ta muốn biến mất khỏi thực tại của chính mình. Ta muốn chạy, chạy thật xa đến một nơi lạ lẫm. Đó là nơi người không biết ta là ai, ta là kẻ xa lạ với người, ta không dính líu gì với người. Đôi lúc ta bất lực đến mức muốn phủ nhận và rũ sạch tất cả những điều thuộc về mình; như thể một tên phạm nhân đang loay hoay tìm mọi cách để được thoát khỏi tội lỗi hắn ta vừa gây ra.

Chạy trốn là cách người ta bảo vệ mình khỏi những bất lực đang phải đối mặt. Khi thực tế còn nhiều quá những xót xa, bế tắc, người ta muốn trốn mình vào nơi nào đó để tìm lại cho mình chút bình an, chút năng lượng để trở về và đối mặt với thực tại của chính mình. Chạy trốn có thể được xem là biểu hiện của sự hèn nhát, không dám đương đầu với thực tại, với vấn đề và thử thách của chính mình. Tuy nhiên, chạy trốn cũng là cách người ta nấp mình, quán sát, suy tư và làm mới mình trước những mớ bòng bong ám ảnh trong tâm thức. Đi hoài, đôi chân cũng có lúc thấy mỏi. Và đôi chân ấy, muốn dừng lại… ít lâu hoặc... thật lâu…

Sự trốn chạy bất lực hình như cũng chẳng thể mang lại kết quả. Dù có chạy, ta cũng không thể trốn tránh cả đời được. Dù có trốn, ta cũng không thể nào trốn tránh chính bản thân mình. Và không có giải pháp nào rốt ráo và triệt để hơn là phải can đảm đối diện với chính những khó khăn và ám ảnh của mình.

Mỗi người sống trên cuộc đời này đều có những niềm riêng và những nỗi sợ hãi không thể sẻ chia cùng ai. Thế nên có nói gì chăng nữa, ta cũng nên cảm ơn cái được gọi là số phận; cảm ơn những giây phút ta muốn trốn chạy khỏi thực tại của mình. Vì chính khi ấy, ta biết trong ta còn chút sức lực để đấu tranh; để bước tiếp cuộc hành trình của mình.

Cảm ơn những ưu tư, những thử thách đang vây lấy ta; để ta biết mình còn ý chí, còn sự dũng cảm và không gục ngã, không phó mặc cho số phận. Ta biết mình còn phải đi, đi cho hết con đường mòn mỏi, vì đời còn ánh bình minh, còn ngày mai và còn ngày mai của những ngày mai…

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Đại tháp Dhamek - trái tim của Sarnath

Sarnath được UNESCO chính thức công nhận Di sản thế giới

GNO - Không chỉ lưu giữ dấu tích hơn hai thiên niên kỷ của các kiến trúc và công trình khảo cổ học Phật giáo, Sarnath (Lộc Uyển, Vườn Nai) còn là nơi giáo lý giải thoát lần đầu tiên được trao truyền, nơi Tăng đoàn được hình thành và bánh xe Chánh pháp bắt đầu chuyển vận.
Ảnh: Shutterstock

Nhong nhong nhong… ba là con ngựa

GNO - Lời bài hát của tiết mục Nhong nhong nhong trong chương trình “Anh trai vượt ngàn chông gai” phát sóng đã mang lại nhiều cảm xúc với khán giả và với tôi, để lại trong lòng một khoảng lặng và nỗi nhớ về ba trong những ngày ấu thơ.

Thông tin hàng ngày