Gặp “cố nhân” dưới mái chùa chở che

GN - Lần đầu tôi gặp em cách đây 3 năm. Khi ấy, tôi đến muộn thời kinh tối. Trong lúc tôi đang lơ ngơ tìm chỗ ngồi thì em bước đến, mặc áo tràng vừa vặn rất đẹp, kéo tay tôi lại ngồi kế em, rồi “chia sẻ” kệ kinh với tôi. Em cũng lật tới lật lui, miệng cũng nhép nhép mà tôi biết em lật không đúng trang và miệng không phải đọc chữ trong trang kinh. Em ngồi đó, đến lúc ngáp ngắn ngáp dài rồi co người lại, nằm trên chân tôi đang xếp bằng…

anh 2, bai Tran  Trong Hieu, PGTT GN 769.jpg


Tôi thường nói đùa rằng “em thuộc biên chế chùa”...

Hôm nay, 3 năm sau gặp lại em. Em cũng mặc áo tràng, nhưng em lớn gấp đôi ngày trước. Cũng là tối nhưng sau thời kinh, em nhìn thấy tôi rồi lại kéo tay tôi, miệng nói không rõ rành nhưng tôi hiểu em muốn dắt tôi đi lạy Phật, để không lát nữa chùa sẽ tắt hết đèn vì đã hoàn mãn thời kinh tối. Em dắt tôi đến trước nhiều tượng Phật và dừng lại ở đó, ý muốn tôi lễ lạy.

Em lớn nhanh quá, may mà tôi kịp nhớ ra khi em dắt tay tôi đi. Khi tôi nói để tôi chụp hình, em đứng chắp tay nghiêm trang bên tượng ngài Đạt Ma Tổ sư. Nhìn em, tôi thấy chút gì đó nghèn nghẹn trong lòng…

Tôi thường nói đùa rằng “em thuộc biên chế chùa” vì em được Sư cả (HT.Thiện Chiếu, trụ trì chùa Kỳ Quang 2, Q.Gò Vấp, TP.HCM) cưu mang, từ khi nào tôi cũng không rõ lắm. Và cũng nơi này, nhiều thân phận như em, được núp bóng từ bi của sư, đang lớn lên từng ngày, trong sự che chở và đại nguyện rộng lớn của nhà chùa, sự cưu mang của tín thí...

Có lần tôi nghe sư nói, tụi nhỏ không cha không mẹ nên sư thương chúng bằng tình thương của cha và của mẹ. Tôi thấy kính trọng vô ngần hạnh nguyện Bồ-tát ban vui cứu khổ ấy. Không có sư, không biết bọn trẻ kém may mắn rồi sẽ về đâu, giữa cuộc đời dường như quá vô tình và bất an. Tôi cũng cảm nhận rằng bọn nhỏ vậy mà có phước, được sư nuôi nấng rồi lớn lên trong tiếng kinh, trong khói nhang của đạo lành…

Nhiều năm trước, tôi từng rơi nước mắt khi nghe sư dẫn chúng đọc kinh. Giọng Hòa thượng thiết tha tâm đạo, lòng từ bi như dòng suối mát lành vô tận, nghe mà nước mắt không biết ở đâu mà ướt đẫm. Chợt nghĩ về dòng đời, bất tận. Dòng đời bất tận khi ta cột mình trong nghiệp báo, luân hồi… Rồi ta sẽ về đâu khi một mai gửi mình về lòng đất lạnh?

Trần Trọng Hiếu


______________

* Bài vở cộng tác trang Phật giáo - Tuổi trẻ, mời bạn gửi về địa chỉ: phatgiaovatuoitre@gmail.com.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

1.500 phần quà được chùa Tuyền Lâm và Phật tử Như Phú trao đến đồng bào vùng sâu Tây Nguyên trong chuyến thiện nguyện từ ngày 24 đến 28-3-2026

Chùa Tuyền Lâm (P.Bình Tây, TP.HCM) trao 1.500 phần quà đến đồng bào vùng sâu ở Tây Nguyên

GNO - Từ ngày 24 đến 28-3-2026, chùa Tuyền Lâm (P.Bình Tây, TP.HCM) cùng Phật tử Như Phú (Phó Tổng Giám đốc Công ty nhựa Long Thành) tổ chức chuyến thăm, tặng quà đến đồng bào dân tộc thiểu số tại các vùng sâu, vùng xa, khu vực biên giới, các trại phong, cơ sở bảo trợ tâm thần và trẻ em mồ côi ở Tây Nguyên.
Cô Lisi Ha Vinh - vợ Tiến sĩ Hà Vĩnh Thọ, đồng sáng lập Quỹ Eurasia giới thiệu về sách “Nghệ thuật và khoa học của sự chuyển hóa và biểu hiện” - Ảnh: Nhã An

Nghệ thuật chuyển hóa biểu hiện qua tác phẩm của Tiến sĩ Hà Vĩnh Thọ

GNO - Những giai điệu âm nhạc được khởi lên kết nối mọi người tại buổi giao lưu ra mắt sách “Nghệ thuật và khoa học của sự chuyển hóa và biểu hiện” của Tiến sĩ Hà Vĩnh Thọ - nguyên Giám đốc Trung tâm Tổng Hạnh phúc Quốc gia Bhutan - đã mang đến những ý nghĩa sâu sắc về sự tự do, tình yêu và biểu hiện.

Thông tin hàng ngày