Vấn đề nghi lễ: còn phải bàn nhiều!

GNO - Đạo hữu Minh Hạnh Đức thân mến, tâm nguyện của đạo hữu thật đúng với tâm nguyện của tôi cũng như hàng triệu triệu hàng Phật tử trên đất nước ta. Tuy nhiên, xét ở nhiều góc độ khác nhau, ta còn khó khăn rất lớn về vấn đề này.

Nghi lễ Phật giáo.jpg

Nghi lễ Phật giáo phong phú, đa dạng ở các miền
để thích ứng với văn hóa, tập quán - Ảnh chỉ mang tính minh họa


Thứ nhất
, âm điệu tán-tụng mỗi vùng miền có sự khác nhau, ví như lời ru của mẹ ở miền Bắc khác miền Trung, Trung khác Nam, thế ta lấy đâu làm chuẩn mực?

Nếu lấy âm hưởng tán tụng của miền Bắc làm chuẩn, thế miền Nam, miền Trung phải thay đổi, phải học theo và phải bỏ cái vốn có à? GS.TS Trần Văn Khê đã từng nhận xét, âm nhạc Phật giáo, nghi lễ của Việt Nam rất phong phú, đa dạng. Mỗi một vùng miền có một nét đặc trưng riêng. Ví như dòng sông Hồng sẽ khác sông Hương, khác sông Cửu Long… mà mỗi nét đặc trưng đó sẽ tạo cho cái vốn nghi lễ mang tính chất phong phú hơn.

Nghi lễ miền Bắc mang âm hưởng ca trù, lúc khoan, lúc nhặt, cuối mỗi câu tán chữ cuối đều phải cất lên thì ở miền Trung lại dịu dàng, tha thiết như giọng hò Huế, cuối câu thường là âm ngang hoặc huyền. Còn ở miền Nam, là sự ngọt ngào của câu vọng cổ nên cuối mỗi câu tán, âm cuối mạng dấu nặng.

Thứ hai, về vấn đề Việt hóa kinh, tôi nghĩ bạn nói đúng, đôi khi thời kinh sám hối, có những vị Tăng Ni Phật tử tụng thuộc làu làu: “Như thị đẳng, nhứt thiết thế giới, chư Phật Thế Tôn, thường trụ tại thế, thị chư Thế Tôn, đương từ niệm ngã…”; song, khi hỏi nghĩa thì nhiều vị lắc đầu. Sám hối là tụng đọc phải hiểu, tâm phải quán lại các hành động tội lội của thân-khẩu-ý… thế nhưng cứ làu làu nguyên âm Hán văn thế kia thì chẳng khác chi cái máy.

Nói chi xa xôi, ở kinh Nhật tụng, phần cuối sau khi phục nguyện “Phúng kinh công đức…” xong, có chùa Tam tự quy, có chùa thì Tán Vi Đà, Chúc Hộ Pháp, Chú Thiện Nữ Cát Tường…

Vì thế, tôi có ý kiến, mong rằng để tạo được sự đồng hợp trong thiền môn, trước lễ Quy y ở các tự viện, vị trụ trì, tri sự cần tổ chức dạy về oai nghi, về các nghi thức tụng niệm cơ bản ở chùa mình, cách đi chuông mõ, pháp khí cho chính xác, đúng theo nghi lễ…

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.
Các hoàng tử Duy Ngô Nhĩ, Bezeklik, Hang động 9, c. Thế kỷ VIII - IX sau Tây lịch, tranh tường - Bảo tàng Dân tộc học, Berlin

Dấu ấn một nghìn năm Phật giáo của người Duy Ngô Nhĩ trên Con đường tơ lụa

GNO - Ngày nay, người Duy Ngô Nhĩ được biết đến chủ yếu như một cộng đồng Hồi giáo sinh sống tại khu vực Tân Cương (Trung Quốc). Thế nhưng, ít ai biết rằng trong gần một thiên niên kỷ, dân tộc này từng là một trong những lực lượng quan trọng góp phần bảo tồn, phát triển và lan tỏa Phật giáo trên Con đường tơ lụa.

Thông tin hàng ngày