Có một ngày Chủ nhật…

Giác Ngộ - Có một ngày Chủ nhật…với buổi sáng nhẩn nha uống trà, trà Ô long, nóng và thơm. Đêm qua cũng uống trà, một buổi thiền trà với 20 người trẻ, rất trẻ. Uống trà trong im lặng, lâu rồi mình mới uống trà với đông người như thế!

Có một ngày Chủ nhật… ảnh 1

Ảnh: Internet

… Có một ngày chủ nhật, lang thang qua những “ngôi nhà” (ảo). Những địa chỉ cũ và đọc được những dòng chữ quen quen. Ý niệm của con người được biểu hiện bằng những con chữ lăng tăng. Đôi lúc bạn bè mình mung lung đến vô cùng, chỉ vì cô đơn, chỉ vì không tĩnh tâm, vì áp lực. Cuộc sống có quá nhiều áp lực, đâu phải chỉ là áo-cơm? Bởi có người thừa ăn, dư tiền vẫn ăm ắp nỗi khổ; không tin tưởng những người bên mình là một trong những nỗi khổ của người giàu, danh tiếng, có địa vị. Ai gần họ cũng dễ dàng trở thành “kẻ lợi dụng” và họ khồ…

… những “ngôi nhà” màu hồng, những “ngôi nhà” màu tím và những “ngôi nhà” trống không… là những biểu thị của tình yêu, nỗi nhớ và có thể là sự im lặng (hoặc không thể mở lòng) của “chủ nhân” ngôi nhà ấy. Mình tạm “đọc” một vài suy nghĩ như thế, có thể không trúng nhưng đó là “đánh giá sơ bộ” của một khách bộ hành thường lang thang đây đó như mình.

…chỉ toàn tiếng nhạc, và lại nghe những con chữ của một người mà có đôi khi vô lý hết sức. Kệ. Ai gieo chi thì gặt nấy. Mình đã từng gieo những gì thì mình gặt, gặt hết… Suy nghĩ thật đơn giản rằng, mọi thứ đến với mình nếu không phải là nghiệp (mình đã gieo) thì xem nó là thử thách, một “bài toán” để mình “trắc nghiệm chính mình”. Thế thôi, đâu có gì phải nổi điên lên, phải không?

 Có một ngày Chủ nhật… ảnh 2

… Một ngày chủ nhật, giống như bao ngày cuối tuần khác, cũng chỉ có 24 tiếng. Thời gian nhanh hay chậm còn do “đồng hồ” cảm giác đo đạc. “Mới đó mà đã qua ngày Chủ nhật” hoặc “Ngày gì mà trôi chậm rì, như rùa…” là một trong những dấu hiệu nhận diện cảm xúc của một ai đó, trong đó chứa đựng niềm vui hoặc nỗi buồn!

… Có một ngày chủ nhật mà mình quên mất nó từng là ngày hẹn-hò! Quên, không phải vì không nhớ mà là vì không có ai (không thấy ai) để hẹn hò. Mà biết đâu, người hẹn với mình đã quên?

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Chánh điện chùa Phúc Quang

Lịch sử chùa Phúc Quang - Đan Tràng qua tư liệu văn bia Hán - Nôm

NSGN - Chùa Phúc Quang tọa lạc tại thôn Đan Tràng, xã Đức Chính, huyện Cẩm Giàng, tỉnh Hải Dương (nay xã Tuệ Tĩnh, thành phố Hải Phòng). Huyện Cẩm Giàng cổ có tên là huyện Thiện Tai, sau đổi thành huyện Đa Cẩm; đến thời Trần gọi là huyện Cẩm Giang thuộc về lộ Hồng Châu, xứ Hải Dương.
"Với tôi, Báo Giác Ngộ là duyên..."

"Với tôi, Báo Giác Ngộ là duyên..."

GNO - Đến chụp ảnh Lễ trao thưởng Giải Báo chí TP.HCM năm 1993 nhân kỷ niệm Ngày Báo chí Việt Nam 21-6, tôi thấy có một nhà sư trẻ lên nhận giải thưởng. Đó là thầy Thích Thiện Bảo - phóng viên Báo Giác Ngộ. Và tôi biết đến Báo Giác Ngộ kể từ hôm đó.
CTV Viên Quang

Báo Giác Ngộ "dắt" tôi vào nghề báo

GNO - Không chọn ngành báo, cũng chẳng tốt nghiệp trường báo, nhưng cho đến hiện tại tôi lại sống với công việc đặc thù chữ nghĩa - nghề báo. Và câu chuyện của những ngày mới tập tễnh với nghề, với nghiệp viết lách giờ đã trở thành kỷ niệm của… một thời để nhớ.

Thông tin hàng ngày