Đã bao Tết nhà mình không gói bánh chưng...

Thấm thoát cũng mười năm từ ngày bố qua đời. Mười cái Tết trôi qua nhà ta chẳng được rộn rịp gói bánh chưng như khi bố còn sống. Bây giờ, mỗi khi Tết đến mẹ lại bảo: “Kể còn bố mày thì cũng gói lấy vài cân gạo, nhưng còn có ba mẹ con, ăn chẳng đáng bao nhiêu nên mua cho tiện.”

Còn nhớ hồi bé, cứ 26, 27 Tết là mẹ mua rất nhiều lá dong về, cần mẫn rửa, tước từng tấm lá. Đến tối, ngồi khoanh chân, mắt hau háu xem bố gói bánh chưng. Thích thú vô cùng! Nhất là lúc cuối, khi đã gói xong bánh to, bố gói thêm cho con một cặp bánh chưng nhỏ xinh. Con chạy tung tăng khắp nhà với đôi bánh tòong teng trên tay.

TBC.jpg

Ảnh minh họa

Đêm giao thừa, bố mua cho quả bóng vặn hình “vịt bơi trong ao”, hai bố con đạp xe thật nhanh về nhà vì lúc đó mẹ đang ở nhà một mình. Rồi mồng 5 Tết, bố mẹ lại đạp xe, chở con ra vườn Bách thú Hà Nội, ngồi sau lưng bố mà trong lòng cứ khấp khởi. Tết nào cũng thế, cả nhà mình gói bánh chưng, cả nhà cùng đạp xe đến sở thú.

Những kỷ niệm ấy tuy đã mười năm trôi qua, nhưng lúc nào cũng hiện lên sắc nét trong tâm trí của con. Và kỷ niệm đó ùa về dữ dội nhất là khi những ngày Tết đang cận kề.

Giao thừa đầu tiên nhà mình thiếu bố, mẹ đã nuốt nước mắt vào trong lòng để con và em không buồn. Nhưng con biết, cái nhắm nghiền mắt của mẹ để nước mắt không trào ra là lòng mẹ đang quặn đau.

Mồng 1 Tết, nhà mình…ở nhà. Một cái Tết đầu tiên thật kinh khủng! Kinh khủng không phải vì không được đi chúc Tết, không phải vì không được nhận nhiều tiền lì xì như những đứa trẻ khác mà vì không khí u buồn bao trùm. Mẹ ủ rũ, có lúc lại đắp chăn đi nằm.

Thằng cu em còn nhỏ, mới 5 tuổi ra lay lay: “Mẹ, sao nhà mình không đi chúc Tết?”. Còn con, cũng chẳng biết làm gì ngoài việc… trơ mắt ra nhìn. Con hiểu hết, biết hết nhưng con chẳng thể cất lên lời an ủi mẹ cho ra hồn. Con nhìn theo những gia đình có đủ bố và mẹ, cùng những đứa trẻ xúng xính trong bộ váy áo mới, tung tăng chạy nhảy mà trong lòng trào lên nỗi ghen tị: “Sao nhà họ đủ… người thế”?

Đằng đẵng mười năm trời, Tết nào cũng “chẳng đủ người” như vậy. Sao nó dài bất tận đến thế? Đã bao nhiêu cái Tết nhà ta không gói bánh chưng? Con vẫn rất nhớ cảm giác cả nhà được quây quần gói bánh và đi chơi sở thú mỗi khi Tết về, nhớ lắm!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Khóa lễ cung tiến Giác linh theo truyền thống

Chùa Huê Lâm II (TP.HCM) trang nghiêm tưởng niệm Ni trưởng Thích nữ Như Ấn

GNO - Ngày 12-6 (27-4-Bính Ngọ), môn đồ pháp quyến vân tập về chùa Huê Lâm II (P.Phú Mỹ, TP.HCM) tổ chức trang nghiêm Lễ tưởng niệm Ni trưởng Thích nữ Như Ấn, Chứng minh Phân ban Ni giới tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, nguyên trụ trì chùa Huê Lâm II, bậc Ni lưu thạch trụ, người đã dành trọn cuộc đời phụng sự đạo pháp.
Chư tôn đức, đại biểu dâng hương

Gia Lai: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh cầu siêu anh linh 18 liệt sĩ hy sinh tại Campuchia

GNO - Chiều 12-6 (27-4-Bính Ngọ), Ban Trị sự GHPGVN tỉnh Gia Lai thực hiện nghi lễ cầu siêu các anh hùng liệt sĩ, quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hy sinh qua các thời kỳ chiến tranh ở Campuchia được Đội K52 quy tập, hồi hương trong mùa khô 2025-2026 tại Nhà tưởng niệm Liệt sĩ thuộc Nghĩa trang Liệt sĩ Đức Cơ.

Thông tin hàng ngày