Đã bao Tết nhà mình không gói bánh chưng...

Thấm thoát cũng mười năm từ ngày bố qua đời. Mười cái Tết trôi qua nhà ta chẳng được rộn rịp gói bánh chưng như khi bố còn sống. Bây giờ, mỗi khi Tết đến mẹ lại bảo: “Kể còn bố mày thì cũng gói lấy vài cân gạo, nhưng còn có ba mẹ con, ăn chẳng đáng bao nhiêu nên mua cho tiện.”

Còn nhớ hồi bé, cứ 26, 27 Tết là mẹ mua rất nhiều lá dong về, cần mẫn rửa, tước từng tấm lá. Đến tối, ngồi khoanh chân, mắt hau háu xem bố gói bánh chưng. Thích thú vô cùng! Nhất là lúc cuối, khi đã gói xong bánh to, bố gói thêm cho con một cặp bánh chưng nhỏ xinh. Con chạy tung tăng khắp nhà với đôi bánh tòong teng trên tay.

TBC.jpg

Ảnh minh họa

Đêm giao thừa, bố mua cho quả bóng vặn hình “vịt bơi trong ao”, hai bố con đạp xe thật nhanh về nhà vì lúc đó mẹ đang ở nhà một mình. Rồi mồng 5 Tết, bố mẹ lại đạp xe, chở con ra vườn Bách thú Hà Nội, ngồi sau lưng bố mà trong lòng cứ khấp khởi. Tết nào cũng thế, cả nhà mình gói bánh chưng, cả nhà cùng đạp xe đến sở thú.

Những kỷ niệm ấy tuy đã mười năm trôi qua, nhưng lúc nào cũng hiện lên sắc nét trong tâm trí của con. Và kỷ niệm đó ùa về dữ dội nhất là khi những ngày Tết đang cận kề.

Giao thừa đầu tiên nhà mình thiếu bố, mẹ đã nuốt nước mắt vào trong lòng để con và em không buồn. Nhưng con biết, cái nhắm nghiền mắt của mẹ để nước mắt không trào ra là lòng mẹ đang quặn đau.

Mồng 1 Tết, nhà mình…ở nhà. Một cái Tết đầu tiên thật kinh khủng! Kinh khủng không phải vì không được đi chúc Tết, không phải vì không được nhận nhiều tiền lì xì như những đứa trẻ khác mà vì không khí u buồn bao trùm. Mẹ ủ rũ, có lúc lại đắp chăn đi nằm.

Thằng cu em còn nhỏ, mới 5 tuổi ra lay lay: “Mẹ, sao nhà mình không đi chúc Tết?”. Còn con, cũng chẳng biết làm gì ngoài việc… trơ mắt ra nhìn. Con hiểu hết, biết hết nhưng con chẳng thể cất lên lời an ủi mẹ cho ra hồn. Con nhìn theo những gia đình có đủ bố và mẹ, cùng những đứa trẻ xúng xính trong bộ váy áo mới, tung tăng chạy nhảy mà trong lòng trào lên nỗi ghen tị: “Sao nhà họ đủ… người thế”?

Đằng đẵng mười năm trời, Tết nào cũng “chẳng đủ người” như vậy. Sao nó dài bất tận đến thế? Đã bao nhiêu cái Tết nhà ta không gói bánh chưng? Con vẫn rất nhớ cảm giác cả nhà được quây quần gói bánh và đi chơi sở thú mỗi khi Tết về, nhớ lắm!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Thượng tọa Thích Minh Quang, Ủy viên Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM, trụ trì tổ đình Vạn Thọ - Ảnh: Quảng Đạo/BGN

Thượng tọa Thích Minh Quang: "Phát huy sức mạnh nguồn lực Tăng Ni và tự viện là điều Ban Trị sự cần ưu tư"

GNO - TP.HCM sau khi hợp nhất với 2 tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và Bình Dương, nâng số lượng Tăng Ni lên 11.550 vị và 2.329 cơ sở tự viện. Con số này không chỉ nói lên quy mô, tầm vóc của một trung tâm Phật giáo lớn trên cả nước mà còn đặt ra một ưu tư đó là làm sao để phát huy nguồn lực đó một cách hiệu quả nhất.
Trưởng lão Hòa thượng Thích Thiện Xuân là vị giáo phẩm đảm nhiệm Chánh Văn phòng Thành hội Phật giáo TP.HCM sau khi Ban Trị sự được thành lập (1982) - Ảnh: Nguyên Tài/BGN

Kỳ vọng Đại hội đại biểu Phật giáo TP.HCM lần I: Kế thừa nội lực, vươn mình cùng dân tộc

GNO - Trưởng lão Hòa thượng Thích Thiện Xuân, Thành viên Hội đồng Chứng minh là vị giáo phẩm đảm nhận Chánh Văn phòng Thành hội Phật giáo TP.HCM trong khóa đầu tiên sau khi GHPGVN thành lập, đã có những chia sẻ, kỳ vọng trước thềm Đại hội đại biểu Phật giáo TP.HCM lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031.
Ảnh: iStock

Giữ tâm bình thản trước những thị phi trên mạng xã hội

GNO - Những năm gần đây, mạng xã hội trở thành nơi lan truyền rất nhanh các thông tin liên quan đến đời sống tôn giáo. Chỉ cần một đoạn clip ngắn, một bài đăng hay một lời tố cáo chưa được kiểm chứng, câu chuyện có thể lan đi khắp nơi trong vài giờ.

Thông tin hàng ngày