Ngày A Lũ đến trường

GN - Đôi chân tật nguyền, đôi tay không lành lặn nhưng ngày ngày A Lũ vẫn đến trường. Với A Lũ, được đến trường là niềm hạnh phúc nhất trong cuộc đời cậu bé.

Sáng sớm mùa đông trời lạnh buốt ở miền cao nguyên Trung phần, A Lũ (học sinh lớp 8, Trường Phổ thông Dân tộc nội trú - THCS xã Đắk Long, Đắk Hà, Kon Tum) vật vã cả chặng đường dài trong mưa phùn để đến lớp. Trận mưa từ ngày hôm trước khiến đoạn đường đi mất gần 4 tiếng đến trường của cậu học trò tật nguyền càng thêm khó khăn.

Ấy vậy mà, A Lũ cũng chẳng tới trường muộn hơn ngày thường một phút nào. Sự miệt mài đến bền bỉ ấy của A Lũ thực sự là một câu chuyện mang lại niềm xúc động cho thầy và trò Trường PTDTNT THCS xã Đắk Long từ nhiều năm nay.

1..jpg

A Lũ không áo ấm nhưng vẫn đến trường, chưa một ngày vắng học…

Từ khi sinh ra, A Lũ đã không may mắn có được một cơ thể trọn vẹn. Đôi tay mất ngón, đôi chân co quắp khiến việc đi lại, sinh hoạt của A Lũ thêm muôn phần khó khăn. Ngày mới sinh, A Lũ đã làm cả lũ làng hoảng hốt. Lệ làng với những trói buộc đã khiến cha mẹ A Lũ sợ hãi, và người làng thì xa lánh. Ai cũng nói nhà A Lũ phạm lỗi với Yang nên bị phạt, khiến A Lũ “khác người” như thế.

Nén nỗi buồn, nén đau, nén mặc cảm, cha mẹ A Lũ chống chọi lại với những lời thì thầm của người làng, cần mẫn làm rẫy nuôi lũ con 9 đứa. A Lũ sống và lớn lên vạ vật như củ khoai, củ mì trong căn nhà sàn tồi tàn nhiều năm trời. Thương con, cha mẹ A Lũ chỉ biết nuốt nước mắt vào trong nhìn đứa con bị dị tật của mình.

A Lũ thì buồn ghê gớm. Ngày ngày, lũ bạn cùng trang lứa chơi đùa với nhau, A Lũ thì bị xa lánh. Một mình thui thủi như thế, A Lũ chỉ có lá cây, ngọn cỏ làm bạn. A Lũ nhìn chúng bạn đi học mà thèm, nhưng nhà nghèo quá, A Lũ muốn học mà không dám.

Thấy hoàn cảnh của A Lũ vừa nghèo vừa khốn khó, các thầy cô giáo đã đến vận động cha mẹ cho A Lũ đi học. Những lần đầu, cha dẫn A Lũ bỏ trốn khi gặp người lạ đến nhà. Trốn hoài cũng không được, người cha mới thú thật, rằng vì thấy A Lũ tật nguyền như thế, chỉ sợ đi học thì A Lũ sẽ khổ, sẽ bị bạn chê cười, sẽ không theo học được, sẽ không có tiền đi học vì nhà nghèo quá.

Cả trăm lý do được đưa ra để A Lũ không được đi học. Nhưng rồi, thầy cô giáo nói mãi, cái tai nghe cũng lọt, cái bụng cũng ưng, mà A Lũ thì thích đi học quá nên người cha đành chìu con. Cha mẹ thương A Lũ lắm, số phận đã hẩm hiu, chỉ sợ A Lũ không học được mà thôi.

Ngày đến trường, A Lũ được học, được cầm bút, được đọc sách, được chơi chung cùng lũ bạn. A Lũ chẳng còn gì vui hơn thế. Những khó khăn, cực khổ của cậu bé hai bàn tay chỉ có 6 ngón, cùng với đôi chân tật nguyền vô cùng nhiều. Viết được bằng tay với A Lũ đâu có dễ, đã nhiều lần A Lũ phải khóc nức nở vì đau.

Được sự hướng dẫn, động viên của cô giáo, bố mẹ, bàn tay yếu ớt của cậu bé dần làm quen với cây bút. Khắc phục khiếm khuyết của bàn tay, với nghị lực tuyệt vời, giờ đây bàn tay phải của A Lũ viết chữ rất nhanh và rất đẹp.

Nhà quá nghèo, lại đông con nên cha mẹ A Lũ dù có thương cũng chẳng thể cho con được bao nhiêu. A Lũ đi học và được thầy cô, bạn bè mến thương, giúp đỡ rất nhiều. Quãng đường đồi núi đến trường dài đằng đẵng với cậu bé tật nguyền là cả một sự vất vả và cố gắng gấp nhiều lần so với người khác.

Mỗi ngày, đều đặn 4 tiếng đi học và 4 tiếng đi về, đôi chân tật nguyền của cậu học trò ham học không biết bao lần bị ngã, trầy xước, đau đớn. Nhưng chưa một ngày A Lũ ngừng đến trường. Thương cậu trò nhỏ, các thầy cô giáo xin được cho A Lũ một chiếc xe đạp của trẻ con. Chiếc xe ấy ngày ngày đồng hành cùng cậu học trò lớp 8 chỉ nặng 28 kg. Nhờ vậy, A Lũ đỡ vất vả hơn.

Cô giáo Lò Trang, giáo viên chủ nhiệm của A Lũ bảo, A Lũ muốn được học cao hơn nữa, dù biết có thể ước mơ đó không dễ để thành hiện thực, khi mà nhà A Lũ quá nghèo. Mùa đông này, A Lũ chẳng có áo ấm, bữa cơm cũng chỉ là mì tôm và thức ăn thầy cô cho.

A Lũ chỉ biết rằng mình có khát khao được tới trường, tới lớp, khát khao được học cái chữ và khát khao trở thành người có ích để san sẻ một phần vất vả của cha mẹ.

Trên hành trình đến được với ước mơ của mình, A Lũ còn phải trải qua rất nhiều trở ngại. Có lẽ, cuộc sống sẽ còn nhiều những khó khăn và thử thách hơn nữa đối với A Lũ và gia đình. Nhưng với nghị lực kiên cường của cậu bé cùng tình thương của thầy cô và bè bạn cùng với gia đình, giọt nước mắt hạnh phúc chắc chắn sẽ được chảy trên khuôn mặt của cậu học trò nghèo lam lũ ấy.

Mùa đông miền cao nguyên rất lạnh, A Lũ không áo ấm nhưng vẫn đến trường, chưa một ngày vắng học…

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Bài trên Báo Giác Ngộ số 1179 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Chỉ số hạnh phúc quốc gia

GNO - “Mục đích cơ bản của chính trị là mang lại hạnh phúc cho người dân. Điều đó được gọi là tổng hạnh phúc quốc gia”
Bài trên Báo Giác Ngộ số 1176 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Mẹ kể con nghe chuyện chùa Việt

GNO - Những câu từ giản dị, trong trẻo qua bộ sách Mẹ kể con nghe chuyện chùa Việt của tác giả Trăng Yên Tử - Sư cô Thích nữ Mai An đã đưa các em nhỏ vào miền yêu thương đầy ắp niềm vui.

Thông tin hàng ngày