Việt Trinh: Tôi có khoảng trời riêng và một tài sản vô giá

Người phụ nữ khi lập gia đình, cuộc sống sang trang mới, cả tâm lý cũng như cách sống, cách nghĩ. Và với chị, đó là sự thay đổi lớn nhất ?

PV: Chị đã sắp đặt trước cho sự… mất tích này, hay như một dịp tình cờ không báo trước?

Việt Trinh : Tôi không tính toán, sắp đặt được vì mọi chuyện đến rất êm đềm, tự nhiên thôi. Tôi đã có những khoảng trời riêng của mình và trong mấy năm qua tôi đã có một tài sản vô giá, là con trai tôi.

Việt Trinh: Tôi có khoảng trời riêng và một tài sản vô giá ảnh 1

Người phụ nữ khi lập gia đình, cuộc sống sang trang mới, cả tâm lý cũng như cách sống, cách nghĩ. Và với chị, đó là sự thay đổi lớn nhất?

Đó là sự thay đổi lớn nhất và đẹp nhất, khiến tôi sống tốt và biết yêu thương, trân trọng mọi người, mọi điều xung quanh mình. Và con trai tôi là một tài sản mà dù tôi có đi đâu tôi cũng luôn nhớ về bé.

Với tôi, đó là niềm hạnh phúc lớn nhất và quan trọng nhất. Sở dĩ tôi nói vậy, bởi với nhiều người thì chuyện sinh con nó rất nhẹ nhàng, và cuộc sống cứ tiển triển đều đặn. Còn tôi, trải qua quá nhiều sóng gió, tôi không dám mơ tới một điều gì to lớn, ngoài niềm hạnh phúc này. Tôi không cổ vũ cho việc sinh con một mình. Nhưng khi cuộc đời không cho bạn một niềm vui chung đôi, thì bạn hãy chọn con đường làm cho bạn hạnh phúc. Và tôi chọn con đường làm mẹ.

- Mất ba năm đi tìm lại niềm tin sống và niềm hạnh phúc làm mẹ. Và bây giờ, khi mọi thứ đã ổn, thì chị quay lại. Chị sẽ làm gì?

Tôi sẽ làm đạo diễn phim truyền hình. Một bộ phim về đề tài nhân quả. Bạn gieo nhân nào, bạn gặt quả đó, đó là nhãn tiền thôi. Trong chùm truyện “Phật pháp nhiệm màu” có năm câu chuyện, phù hợp với tính chất thời sự hiện nay. Những nhân vật ấy đều còn sống. Các thầy trong chùa cũng đồng ý rồi. Và các nhân vật cũng đồng ý cho tôi hư cấu thành phim, 30 tập, nhà biên kịch Châu Thổ đang viết kịch bản và hãng Sena sản xuất. Đây là những nhân vật có thật nên những diễn viên chính sẽ là những diễn viên mới, để tạo cho khán giả cảm giác chân thật hơn, chứ diễn viên quen thuộc thì không thuyết phục lắm. Đợi kịch bản xong thì dựa theo hình mẫu nhân vật thật rồi sau đó tôi sẽ chọn diễn viên.

- Tại sao chị lại chọn Bình Dương mà không phải Sài Gòn, hoặc một nơi nào đó gần gũi hơn với đời sống phim ảnh?

- Đến một lúc nào đó, con người mình thích nơi vắng lặng. Tôi đã chọn vì tôi yêu thích không khí thôn dã. Ở Sài Gòn, bạn sẽ luôn gặp cảnh kẹt xe mỗi sáng bước ra đường, ồn ào, 3 giờ sáng xe chạy ầm ầm. Ở quê rất tuyệt, buổi sáng hít thở trong lành, có thể ngồi thiền, tôi chạy thể dục xung quanh nhà, nhìn nắng xuyên qua kẽ lá, cuộc sống yên tĩnh, nhẹ nhàng kinh khủng. Ở đây mới là vui, không phải tôi về đây để trốn đời, mà thực sự tìm thấy sự yên lành của nó. Ở thành phố, mỗi khi nhìn cảnh kẹt xe, tôi ngán vô cùng. Tất nhiên, nếu mình đi làm phim thì cũng hơi xa. Xe hơi tôi cũng bán rồi, mấy hôm nữa đi làm phim thì tôi cũng sẽ mua một cái rẻ tiền thôi để nó phục vụ mình, chứ mình lại chạy theo phục vụ nó nữa thì mệt mỏi lắm.

- Có khi nào chị nghĩ rằng, ba năm qua chị đã thay đổi quá nhiều, đến mức chị cũng không ngờ tới?

- Sự thay đổi có được vì tôi đã ngộ được nhiều điều từ Phật pháp. Phật pháp đã cho tôi niềm tin để sống. Khi cầm chén cơm tôi biết nghĩ đến người nông dân ngoài đồng ruộng, khi ra đường đi qua chiếc cầu tôi biết ơn những người công nhân đã dầm mưa dãi nắng làm ra nó. Trước đây, tôi thích nghe những lời khen hơn chê trách, phê bình. Nhưng bây giờ tôi không vậy nữa, tôi đã hiểu đằng sau những lời phê bình sẽ giúp mình nhận thức sự việc rõ ràng hơn.

Tôi cũng tin rằng mọi người đều có “sóng từ yêu thương”, những yêu thương sẽ được đền đáp và tiếp nối chứ không phải là hận thù.

--Những kỷ niệm không vui trong quá khứ có còn ám ảnh chị?

- Quá khứ đã là quá khứ. Cũng phải nói rằng, rất nhiều năm tôi bị quá khứ hành hạ. Nhưng lâu dần, tôi thấy mình đủ tĩnh lặng, để dẹp quá khứ vào góc sâu trong lòng, đưa nó qua một bên để cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Cách một giây cũng đã là quá khứ. Hãy để nó là kỷ niệm. Những gì lãng quên hãy để nó được quên đi. Bây giờ tôi cố gắng sống trọn vẹn với hiện tại để có được tương lai tốt hơn.

- Chị có thể chia sẻ một chút về cuộc sống hiện tại?

Tôi đi làm nông, trồng rau hái rau, làm một người nông dân đúng nghĩa. Tự mình gieo, tự mình chăm sóc, chứng kiến những mầm sống bắt đầu nảy nở. Rất tuyệt vời. Mỗi buổi sáng tôi ra vườn, nghe tiếng chim hót mà lòng lâng lâng, bước ra vườn rau, nhìn màu xanh dịu mắt của chúng, tôi cảm nhận chúng đẹp không khác những bông hồng.

- Tôi có thể cảm nhận được niềm vui của chị. Nhưng xin lỗi chị, niềm vui đó có đủ đầy khi gia đình khuyết đi một vị trí?

Vấn đề đó do suy nghĩ của mỗi người phụ nữ. Mỗi người mỗi nghiệp, vui buồn tôi đều hoan hỉ đón nhận. Có lẽ tôi không đủ phước phần đề được hạnh phúc có đôi có cặp như những người phụ nữ khác, nhưng tôi vẫn an vui sống với những niềm vui riêng của mình. Bằ ng lòng với những gì mình có thì sẽ hạnh phúc.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Tôn tượng được tôn trí trong không gian Diệu Tướng Am (Hà Nội)

Có một không gian nghệ thuật Phật giáo giữa lòng Thủ đô

GNO - Dù chỉ mới hiện diện được 4 tháng (khai trương vào ngày 25-6-2022) nhưng không gian văn hóa nghệ thuật Phật giáo Diệu Tướng Am đã trở thành điểm đến văn hóa cho nhiều giới, đặc biệt là các vị trí thức Phật giáo, người yêu mến đạo Phật ở Thủ đô.

Thông tin hàng ngày