Bảo tháp Chân Nguyên

hinh 24.jpg

GN - Con về thiền viện chiều nay

Bâng khuâng nhìn cảnh, nhớ thầy khôn nguôi

Uy nghi lộng bóng mây trời

“Chân Nguyên bảo tháp” chiếu ngời diệu tâm

Một đời hoằng pháp độ sanh

Từ bi, đức hạnh cao thanh vời vời

Hoa thiền trổ khắp nơi nơi

Ơn thầy gieo hạt, vun bồi, bón chăm…

Còn nghe ấm áp dư âm

Lời thầy trực thuyết chơn tâm ngày nào

Vọng, chân, huyễn, thật do đâu

Thật ra vạn pháp quy vào do tâm!

Căn, trần, thức chẳng khởi sanh

Một tâm tĩnh lặng, tịnh thanh Niết-bàn

Thong dong mây trắng về ngàn

Thầy ơi nỗi nhớ đã tràn về tim

Ráng chiều đẹp dáng Chân Nguyên

Thiêng liêng bảo tháp! Trang nghiêm giữa đời!

Từ Lệ Hưng

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày