Chuyện ở phố

GN - Phố chật kín người. Đường chật kín xe. Không khí cũng chất đầy khói bụi. Tôi ở phố đã nhiều năm nhưng rửa mãi vẫn chưa sạch gót chân lấm bùn, vẫn đau đáu nhớ mùi quê cũ.

Phố khang trang, lộng lẫy. Phố ồn ào, náo nhiệt. Phố tất bật, vội vã. Và phố xa lạ. Những khuôn mặt người xa lạ với những giọng nói xa lạ.

Tôi cố tập quen và thích nghi dần với cuộc sống ở phố. Cứ ngỡ phố sẽ đối đãi với kẻ chẳng yêu thương mình bằng sự ghét bỏ. Nhưng không, tôi đã lầm!

Giống như trên chuyến xe buýt nọ, khi tôi đứng dậy nhường chỗ cho một chị đang bồng đứa con gái nhỏ, thì một thanh niên ngồi ở băng sau cũng tự động đứng lên và nhường ghế ngược trở lại cho tôi. Lòng tốt là đây chứ đâu! Dù có thể mọi người cho đó là lối ứng xử văn minh của người ở phố. Nhưng tôi nghĩ, đó vẫn xuất phát từ lòng tốt.

gocpho.jpg


Một góc phố bình yên giữa Hà Nội - Ảnh minh họa VNE

Giống như một buổi chiều, bắt gặp một bé gái đen nhẻm đang đứng ở ngã tư đường chìa ra những tờ vé số “ế”. Tôi nhìn đồng hồ, đã quá giờ xổ số năm phút. Xe tôi chưa kịp tiến đến chỗ em vì hàng dài xe đứng chờ đèn đỏ đang chắn ngang phía trước, một chú đã tấp xe vào và mua hết chỗ vé ấy giúp em. Bất giác tôi mỉm cười, trộm nghĩ, phố cũng ấm áp tình người, đâu có khô cằn như tôi vẫn tưởng.

Giống như một tối, chị ở nhà bên cạnh lại gõ cửa biếu tôi một ít đặc sản mà má chị đem từ dưới quê lên. Lần nào cũng thế, cứ hễ má chị lên thăm là y như rằng tôi cũng sẽ có quà, dù tôi với chị cũng không được tính là thân thiết, chỉ nói chuyện xã giao dăm ba câu. Ở quê có tình làng nghĩa xóm, thì ở phố cũng có tình chung cư.

Giống như nửa đêm kia, đường truyền mạng nhà tôi cứ chập chờn khiến tôi chẳng thể nào gửi được email. Tệp đính kèm khá nặng, dùng 3G để tải lên thì nó xoay mãi mãi, trong khi hạn nộp chỉ còn tính bằng phút. Cực chẳng đã, tôi đành cầu cứu nhà đối diện vì lúc đó chỉ còn mỗi nhà anh là sáng đèn. Ở quê có tối lửa tắt đèn có nhau, thì ở phố có mất mạng/chập chờn ké wifi.

Giống như không khó để bắt gặp những biển hiệu “miễn phí”: từ nước uống, thức ăn, quần áo, sửa xe cho đến cắt tóc... rất đặc trưng ở phố. Và mỗi lúc ngang qua những biển hiệu “miễn phí” đậm tình người này, tôi đều lặng người cảm kích.

Nhiều cái giống như nho nhỏ thế tích lại, lâu dần, tôi đã yêu quý phố lúc nào chẳng biết.

Nguyễn Minh Ngọc Hà

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Môn đồ pháp quyến thành kính tưởng niệm Hòa thượng Thích Minh Phước

Tưởng niệm 17 năm ngày viên tịch Hòa thượng Thích Minh Phước tại chùa Liên Trì (P.Vũng Tàu)

GNO - Sáng 20-2, tại chùa Liên Trì (P.Vũng Tàu, TP.HCM), Thượng tọa Thích Thiện Thông, môn đồ pháp quyến tổ chức Lễ húy nhật lần thứ 17 Hòa thượng Thích Minh Phước, nguyên Chánh Đại diện Phật giáo TP.Vũng Tàu cũ, nguyên Trưởng ban Nghi lễ GHPGVN tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu cũ, viện chủ khai sơn chùa Liên Trì.
Các thành viên trong gia đình anh Lê Cao Trực nối tiếp truyền thống họp mặt đầu năm, để "giữ lửa" cho mái ấm gia đình

Khi tổ tiên trở thành điểm tựa đạo đức của doanh nhân

GNO - Giữa thời buổi mà sự thành công của nhiều doanh nghiệp được đo bằng tốc độ mở rộng và những con số tăng trưởng, có một người vẫn chọn cách đi chậm, đi chắc và đi bằng tấm lòng. Đó là anh Lê Cao Trực, Chủ tịch Công ty Tương Việt Hoa Sen.
Chùa Đồng thuộc quần thể di tích và danh thắng Yên Tử - Ảnh: Giang Huy

Quảng Ninh: Miễn phí tham quan Yên Tử trong ba năm

GNO - Quyết định miễn phí tham quan quần thể di tích và danh thắng Yên Tử nhằm tri ân cộng đồng sau khi nơi này được công nhận Di sản văn hóa thế giới, được HĐND tỉnh Quảng Ninh xem xét thông qua ngày 5-2, áp dụng đến hết ngày 31-12-2028.

Thông tin hàng ngày