Cơi trầu của nội

GN - Trong ký ức của tôi, tất cả đàn bà trong làng đều có tục ăn trầu. Người nào không có thói quen này đều bị chê là “để miệng mồm nhợt nhạt khó coi”. Vì thế, nhà nào cũng có trồng ít nọc trầu, vài ba cây cau để tự cung tự cầu.

bo-do-an-trau.jpg

Mỗi người đàn bà trong nhà đều có một cơi trầu riêng, trong đó luôn đầy đủ: trầu, cau, xác giún, bình vôi, hộp thuốc lá, con dao nhỏ… ăn một miếng trầu phải có đủ lệ bộ kèm theo. Trầu, cau, thuốc lá đã có sẵn trong vườn nhưng xác giún (một loại vỏ cây để ăn chung với trầu, thường là vỏ cây bò cạp), vôi thì phải mua ở chợ.

Bà nội tôi cũng có một cơi trầu như thế. Khi tôi lớn lên, mắt bà đã lòa, răng không còn chiếc nào. Trong cơi trầu của bà vì thế có thêm một ống ngoáy (cối) để giã trầu cho nát trước khi ăn.

Bà nội tôi không đi chợ được nên những món cần dùng phải nhờ người quen mua giùm, hoặc sai chị em tôi “chạy” ra quán một chút. Cây cau, nọc trầu do ông nội tôi trồng. Chị em tôi có bổn phận chiều nào cũng xách nước (từ giếng) tưới trầu cho bà. Để nọc trầu khô héo không chỉ bà nội không có cái ăn mà còn bị… thất lộc (?). Ông nội thường bảo thế để nhắc nhở chúng tôi đừng quên bổn phận. Hái trầu cũng là phần việc của chị em tôi. Bà dặn không hái lá trầu lương (lá mọc từ dây trầu cái) hoặc lá quá non. Cũng không được chừa cuống lá còn dính lại trên dây trầu.

Riêng việc trèo cau là phần của chị tôi, đơn giản vì tôi không biết trèo. Chị dùng tay chuối khô kết lại thành chiếc hài hình số 8, cho hai bàn chân vào đó để có thể bám vào thân cau mà trèo lên. Chọn buồng cau nào dưới cùng, hái một trái thả xuống cho tôi bửa (chẻ) ra thử coi vừa chưa. Ruột cau còn bọng (trống) là còn non, không hái.

Bà nội tôi ăn trầu với cau tươi. Nếu nhiều quá thì chẻ ra lấy ruột phơi khô, muốn ăn thì phải ngâm vào nước cho mềm. Vỏ cau bà bảo đem bỏ ra ngoài đường để xe và người giẫm lên cho… cau được mỏng vỏ.

Tôi thường lân la ngồi bên bà nội, giành lấy việc têm trầu, chẻ cau, ngoáy trầu cho bà, tinh nghịch bóp đôi vỏ cau lại (phần trên của vỏ) gắn dính vào môi một cách thích thú. Những lúc ấy bà nội hay đưa tay xoa đầu tôi với nụ cười móm mém.

Bà nội tôi đã đi xa, bây giờ dường như cũng không còn mấy ai ăn trầu nữa, nhưng trong tôi vẫn không quên được cơi trầu ngày xưa của bà.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Kinh Pháp hoa giữ một vị trí quan trọng trong lịch sử và văn hóa Phật giáo Tây Tạng. Được dịch chính thức vào thời kỳ Tây tạng đế quốc, kinh Pháp hoa đã được sao chép và tôn kính như một phần của tạng Kanjur, tạng kinh bằng Tạng ngữ

Kinh Pháp hoa trong lịch sử và văn hóa Phật giáo Tây Tạng

NSGN - Kinh Pháp hoa, một bản kinh quan trọng của Phật giáo Đại thừa, đã ảnh hưởng đến nhiều truyền thống Phật giáo Đông Á như phái Thiên Thai ở Trung Quốc, Hàn Quốc và Nhật Bản, cùng các truyền thống đặt cơ sở trên Nhật Liên tông (Nichiren) Nhật Bản.
 Vượt qua - tri ân nghịch cảnh

Vượt qua - tri ân nghịch cảnh

GNO - Trên đời Hiền Thánh, phàm phu/ Do mình tự quyết điều nhu chính mình/ Gặp nghịch cảnh, lòng vô minh/ Ôi thôi ! Muôn vạn rối tình khổ đau...
Thượng tọa Thích Quảng Tâm: "Tin tưởng Tăng Ni, Phật tử cùng chung lý tưởng xiển dương Chánh pháp"

Thượng tọa Thích Quảng Tâm: "Tin tưởng Tăng Ni, Phật tử cùng chung lý tưởng xiển dương Chánh pháp"

GNO - Trước thềm Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh Tây Ninh lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031 sẽ diễn ra tại chùa Pháp Minh, Thượng tọa Thích Quảng Tâm, Ủy viên Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Trị sự GHPGVN tỉnh Tây Ninh, Trưởng ban Tổ chức Đại hội đã có cuộc trả lời phỏng vấn báo Giác Ngộ về Phật giáo tỉnh Tây Ninh.
Đại biểu trong nghi thức chào Quốc kỳ - Đạo kỳ - Ảnh: Ban TT-TT Phật giáo tỉnh Tây Ninh

Tây Ninh: Ngày đầu tiên Đại hội Phật giáo tỉnh, Ban Trị sự nhiệm kỳ 2022-2027 tuyên bố mãn nhiệm

GNO - Chiều nay, 24-4, ngày đầu tiên Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh Tây Ninh lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031 diễn ra tại Trụ sở Ban Trị sự - chùa Pháp Minh nhằm đánh giá hoạt động Phật sự nhiệm kỳ 2022-2027, đề ra phương hướng Phật sự trong giai đoạn mới và đề cử nhân sự tham gia Ban Trị sự tỉnh nhiệm kỳ 2026-2031.

Thông tin hàng ngày