Con lừa

GN - Ngày xưa, có một ngôi chùa trên núi, do đường sá gập ghềnh nên chư Tăng ở ngôi sơn tự này nhận nuôi một con lừa để chuyên chở vật dụng.

Một lần nọ, con lừa được cho chở những vật trên lưng, nhưng nó không biết là vật gì. Khi nó đi đến đâu, mọi người đều quỳ xuống đảnh lễ và tung hoa đến đó.

Lừa chợt nghĩ, có lẽ mình cao quý lắm, nên hễ ai gặp cũng đều cung kính lễ bái và tung hoa đón chào. Nghĩ vậy nên nó sanh tâm tự kiêu, không muốn làm công việc chuyên chở vật dụng nữa.

Lừa không muốn sống ở chùa, nó bèn xuống núi.

Nhưng than ôi, đi tới đâu, nó chỉ thấy mọi người nhìn nó rất bình thường, không lễ bái, không ai tung hoa lót đường.

Lừa nghĩ trong bụng sao loài người thay lòng đổi dạ nhanh vậy, sao lòng người đen bạc thất thường đến thế, mới kính quý đó, nay lại làm ngơ. Lừa tỏ ra hận, chê trách hết thảy loài người.

Một hôm, lừa buồn bã trở lại ngôi sơn tự, đem tâm tình đó giãi bày với một vị Hòa thượng.

Hòa thượng yên lặng lắng nghe, từ ái cho lừa biết là lừa đã nhận lầm. Lúc trước mọi người đảnh lễ, tung hoa cúng dường và quỳ gối trên lối mà lừa đi qua không phải vì lừa là loài cao quý, mà chính lúc ấy trên lưng lừa đang vận chuyển những pho tượng Phật và kinh điển.

Người dân ở đây tín thành đối với Đức Phật, nên hễ thấy hình tướng của Ngài, cũng như kinh sách ghi chép lời dạy của Bậc Giác ngộ, thì đều đảnh lễ.

“Con ơi, người ta lễ Phật và giáo pháp của Ngài đó, chớ không phải lễ con đâu…”, Hòa thượng ân cần nói.

IMG_6221.jpg
Minh họa: Nhuận Thường

Bình luận:

Các bạn mến,

Một người xuất sĩ cũng thế, khi mọi người kính lễ cúng dường là do vị đó mang hình dáng của một đệ tử Phật với chiếc y vàng, nương nơi hạnh của Phật thực hiện con đường giác ngộ, giải thoát. Nếu vị xuất sĩ ấy không còn hình dáng của người tu thì mọi người sẽ không cung kính nữa. Như vậy, người xuất sĩ được cúng dường nên ý thức rằng không phải do phước báu của chính mình mà do phước của Phật để lại. Cho nên, đã là người xuất gia, phải tự khiêm cung, không tự cao, tự phụ mà tổn phước như con lừa khờ khạo nọ...

Việc tu hành là phải nỗ lực tự thân, hễ lười biếng, giải đãi là tự mình dối mình dối người.


HT.Thích Thiện Bảo

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh minh họa

Ăn chay trường dùng trứng, sữa được không?

GNO - Tôi là Phật tử ăn chay trường đã lâu. Vì công việc và sức khỏe nên tôi có dùng các thức uống như sữa, nước yến, mật ong. Có người nói rằng đã ăn chay trường thì không nên dùng các thức uống đó. Vậy tôi nên làm thế nào? Mong được quý Báo hướng dẫn.
Ảnh: DTA

Ngọn đèn soi sáng hành trình trở về

Thềm thời gian dẫu lặng lẽ trôi qua hàng nghìn năm, nhưng có những con đường chưa bao giờ khép lại; đó là con đường trở về với những giá trị nguồn cội trong chính nội tâm mỗi con người.
Khi tâm trí còn đầy rẫy sự hoang mang, rối bời, thì ta sẽ chẳng thể cảm nhận được niềm hỷ lạc. Ngược lại, sự sáng suốt và minh mẫn sẽ mang lại niềm hỷ lạc

Hỷ lạc - Tấm biển chỉ đường của sự tu tập

GNO - Hỷ lạc là một trạng thái tâm thức với cảm giác trọn vẹn và mãn nguyện. Một phương pháp để đạt được niềm hỷ lạc chính là thấu hiểu lời dạy của Đức Phật, nghĩa là hiểu rõ bản chất của vạn sự vạn vật và quy luật vận hành của thế giới, điều này mang lại niềm hỷ lạc vô cùng lớn lao.

Thông tin hàng ngày