Để di tích sống “khỏe” với thời gian

Ông Vũ Hoài Phương cùng nhà sư làm công tác kiểm kê di tích tại chùa Tảo Sách
Ông Vũ Hoài Phương cùng nhà sư làm công tác kiểm kê di tích tại chùa Tảo Sách
Gìn giữ những di sản văn hóa mà ông cha để lại là một bài toán không phải địa phương nào cũng dễ dàng giải được. Quận Tây Hồ đã có một cách làm rất mới.

Kim Liên, chùa Trấn Quốc, đền Đồng cổ, chùa Tảo Sách... Ông Vũ Hoài Phương - Trưởng phòng văn hóa quận Tây Hồ, cho rằng: “Việc gìn giữ các di tích là việc làm thường xuyên và luôn được các cấp chính quyền coi là nhiệm vụ trọng tâm, bởi đó chính là những ứng xử có văn hóa của con cháu thời nay đối với lịch sử cha ông để lại. Đó là nhiệm vụ không chỉ của riêng các cấp có thẩm quyền mà người dân hoàn toàn ủng hộ, để di tích đó sống “khỏe mạnh” trước những thăng trầm của thời gian”. Câu chuyện quản lý các khu di tích là cả một nghệ thuật. Nếu một khu di tích nào bị biến dạng qua quá trình trùng tu thì chính quyền hoàn toàn “bó tay” và rất khó sửa sai. Để tránh những hậu quả chỉ có cách duy nhất là phải quản lý chặt chẽ trước khi sự vi phạm xảy ra.
Ông Phương đưa ra hai vấn đề quản lý các di tích. Thứ nhất, ngành văn hóa của cơ sở phải hiểu nhuần nhuyễn địa bàn mình, kịp thời tham mưu cho các cấp có thẩm quyền. Những người quản lý trực tiếp ở các tiểu ban là cánh tay nối dài của cơ quan quản lý nhà nước. Những ông Từ giữ đền, với sự tín nhiệm cao của cộng đồng không chỉ có nhiệm vụ trông coi trực tiếp các di tích mà cần hiểu rõ các di tích để có thể quảng bá hình ảnh đến với khách thập phương... Thứ hai, những người trông coi di tích phải biết giá trị những thứ mình đang quản lý. Vì vậy, Tây Hồ là quận đầu tiên của TP. Hà Nội tiến hành việc kiểm kê, phân loại, đánh giá niên đại của từng hiện vật để có cách bảo vệ. Cách làm này được người dân cũng như chính quyền ủng hộ. Như thế, việc quản lý không chỉ dễ dàng mà còn hỗ trợ cho cơ quan chức năng phục chế hoặc điều tra tìm kiếm khi hiện vật có “rủi ro” mất hoặc hỏng.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày