Hạnh phúc giản dị của cha

Mẹ mất gần năm năm. Trong năm năm đó chẳng ngày nào lòng con bình yên. Trong giấc ngủ con luôn mơ thấy mẹ và nước mắt lại ràn rụa. Con biết cuộc đời này con đã mãi mãi lìa xa vòng tay yêu thương ấy.
 
chavacon.jpg

Cha và con - ảnh tư liệu

Mỗi bước con đi, mỗi việc con làm sẽ không còn ánh mắt trìu mến, hiền từ dõi theo. Mỗi lần về quê, đặt chân trên bến sông nhà mình, nỗi đau mất mát lại tê tái tim con. Bến sông ấy là chốn thân yêu ngày nào mẹ đã đón đò cho con đi học và cũng là nơi mẹ luôn lặng lẽ ngồi đó đón con quay về. Con không thể nào quên… không thể nào quên… Mới đó mà đã bao năm.

Ngày cha nói với con cha sẽ đi thêm bước nữa, trong con ngổn ngang bao cảm xúc. Con yên lặng. Không, nói đúng hơn là con chết lặng. Con không nghĩ rằng cái ngày này lại đến quá sớm như thế. Con trách cha sao không bền lòng chung thủy với người đã mất. Và rồi con thấy ghét cha lắm.

Con không thể chịu nổi cảnh có một người đàn bà khác vào thay thế vị trí mẹ con. Nghĩ đến cảnh cha chăm chút, lo lắng cho người đàn bà ấy lòng con lại quặn thắt, chua xót cho mẹ.

Cha ơi, tại sao như vậy hả cha? Tại sao lại phải đi thêm bước nữa? Càng thương mẹ con lại càng thấy giận cha, cha có biết không? Con bây giờ là một đứa con mồ côi mẹ. Con chỉ còn bên mình một nửa bờ bến yêu thương. Nhưng có lẽ từ đây một nửa bờ bến yêu thương ấy không còn trọn vẹn dành cho con. Con  thấy mình là người bất hạnh.

Trước thái độ không bằng lòng của con, kể từ ngày ấy cho đến bây giờ đã hai năm cha không đề cập  vấn đề đó nữa. Con yên tâm lao vào học tập. Con vô tâm trước cuộc sống của cha.

Rồi đến một ngày con bất ngờ về quê. Ngôi nhà vốn lặng lẽ nay càng yên ắng. Bước vào gian bếp thân quen, con thấy cha cặm cụi bên nồi cơm mới nấu. Phía dưới gian bếp là rổ rau muống nhặt dang dở. Bỗng dưng trong con dâng trào một niềm hối hận. Con sai rồi. Con quá ích kỷ...

Con hiểu ra rằng “con chăm cha không bằng bà chăm ông”, huống chi con chưa chăm sóc cho cha được một ngày trọn vẹn. Niềm mong muốn khi tuổi về già của cha giản dị lắm. Cha hãy nắm bắt niềm hạnh phúc giản dị ấy.

Con ủng hộ cha, cha ơi…

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Hòa thượng Thích Thiện Minh, Phó Trưởng ban Tăng sự GHPGVN TP.HCM đặc trách Bắc tông, nguyên Trưởng ban Trị sự GHPGVN TP.Thủ Đức (cũ) - Ảnh: Nguyện Truyền/BGN

Hòa thượng Thích Thiện Minh: "Tùy duyên hội nhập nhưng cốt tủy phải giữ vững đạo tâm"

GNO - Nhân Đại hội đại biểu Phật giáo TP.HCM lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031, Hòa thượng Thích Thiện Minh, Phó Trưởng ban Tăng sự GHPGVN TP.HCM đặc trách Bắc tông - một trong những vị giáo phẩm thâm niên đã gắn bó cùng Phật giáo Thành phố từ những ngày đầu thành lập đã dành những chia sẻ đầy tâm huyết với Báo Giác Ngộ.
Thượng tọa Thích Minh Quang, Ủy viên Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM, trụ trì tổ đình Vạn Thọ - Ảnh: Quảng Đạo/BGN

Thượng tọa Thích Minh Quang: "Phát huy sức mạnh nguồn lực Tăng Ni và tự viện là điều Ban Trị sự cần ưu tư"

GNO - TP.HCM sau khi hợp nhất với 2 tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu và Bình Dương, nâng số lượng Tăng Ni lên 11.550 vị và 2.329 cơ sở tự viện. Con số này không chỉ nói lên quy mô, tầm vóc của một trung tâm Phật giáo lớn trên cả nước mà còn đặt ra một ưu tư đó là làm sao để phát huy nguồn lực đó một cách hiệu quả nhất.

Thông tin hàng ngày