Hạnh phúc trong sân chùa (*)

Đó là một ngôi chùa nằm ở Dĩ An, Bình Dương. Đến thăm chùa, người ta không chỉ thấy tượng Phật mà còn thấy những đứa trẻ. Đứa chạy lon ton trong sân chùa đầy lá, đứa còn ẵm ngửa trên tay.

Đứa nào cũng vô tư đùa nghịch như bao đứa trẻ cùng trang lứa, chỉ khác là chúng không có một gia đình để sum vầy ngày tết.

Các bé đang sống tại chùa Bồ Đề (Bình Dương) cùng những bạn nhỏ gần đó háo hức chờ được tặng những món quà mùa xuân (do các mạnh thường quân trao tặng) - Ảnh: Huỳnh Nhung
Các bé đang sống tại chùa Bồ Đề (Bình Dương) cùng những bạn nhỏ gần đó háo hức chờ được tặng những món quà mùa xuân (do các mạnh thường quân trao tặng) - Ảnh: Huỳnh Nhung

Sư cô kể rằng đứa trẻ đầu tiên chùa nuôi được tìm thấy trước cổng chùa vào một buổi sáng. Từ đó những buổi sáng nghe tiếng khóc oe oe của trẻ con ở cổng chùa không còn làm các sư cô ngạc nhiên và “dân số” chùa Bồ Đề ngày một đông. Đến nay đã có khoảng vài chục trẻ. Những đứa trẻ tiếp tục lớn lên theo từng mùa xuân, trong tình thương của các sư cô và những người tình nguyện. Có người ở gần, một tuần vài bận đến tắm rửa, giặt giũ, bón sữa cho bọn trẻ. Có người ở xa, vài ba tháng lại tập hợp bạn bè, quyên góp tiền bạc mua bánh kẹo, đồ chơi đến thăm các em.

Và cứ thế thành thông lệ, mỗi dịp trung thu hay lễ tết, cổng chùa lại rộng mở đón nam thanh nữ tú đến lễ Phật và chơi với các em nhỏ. Sân chùa lúc ấy không thắm sắc vàng hương mà rực rỡ bong bóng đủ màu, không đượm mùi thức ăn chay mà dậy mùi trứng thịt. Đơn giản vì các em cần được vui chơi, cần được ăn uống đủ dưỡng chất. Cái mùi ấy, cái cảnh ấy có thể làm sân chùa vương chút bụi trần nhưng chẳng thể làm ô uế những người vì đạo mà làm đẹp cho đời. Đạo dạy ăn chay, đạo dạy giữ thân thanh tịnh nhưng đạo cũng dạy sống nhân nghĩa giúp người.

Những gương mặt trắng trẻo bụ bẫm ấy, những bàn tay măng sữa ấy, những đôi mắt long lanh ươn ướt ấy, làm sao không yêu cho được những tuổi thơ chốn sân chùa này... 

Thấy các em cười vui, đòi chơi nhiều hơn đòi ăn, đòi bồng bế nhiều hơn đòi bánh kẹo mà lòng rưng rưng. Cũng là nụ cười trẻ thơ hồn nhiên mà sao buồn đến vậy? Cũng là những sinh linh bé bỏng vô tư mà sao khao khát một vòng tay ấm nhiều đến thế?

Ôm các em trong tay thấy ấm hơn vòng tay nhân tình. Để các em tựa đầu vào vai, thấy mình thật lớn lao, hạnh phúc. Mình là điểm tựa, là niềm tin, là niềm vui của các em dù chỉ trong vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ…

Hôm nay, ngày đầu năm mới, ngồi quây quần với gia đình, giữa đàn em cháu tíu tít trong ngoài bỗng dưng nhớ sân chùa Bồ Đề rộn vang tiếng cười trẻ thơ, chợt có một niềm khát khao thơ dại là ta được bé lại như thuở nào, và những trẻ em mồ côi của ngôi chùa ấy sẽ là bạn bè của ta, là anh chị em của ta...

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Phân ban Ni giới T.Ư viếng tang Ni trưởng Thích nữ Hải Nghĩa

Vĩnh Long: Phân ban Ni giới T.Ư viếng tang Ni trưởng Thích nữ Hải Nghĩa

GNO - Chiều 12-3, Phân ban Ni giới T.Ư do Ni trưởng Thích nữ Như Như, Phó trưởng Thường trực Phân ban làm trưởng đoàn, cùng chư tôn đức Ni trong Thường trực Phân ban đến chùa Thiên Phước (tỉnh Vĩnh Long) viếng tang Ni trưởng Thích Nữ Hải Nghĩa, cố vấn Phân ban Ni giới T.Ư, Chứng minh Phân ban Ni giới tỉnh.
Bài trên Báo Giác Ngộ số 1341 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Khói xuân trên bến đạo

GNO - Mỗi độ Tết về, khi sắc đào phai còn vương nơi hiên nhà, người Việt lại tìm đến chùa như tìm một dòng suối trong để rửa nhẹ bụi trần. Đi lễ đầu năm không phải là nghi thức cầu kỳ, mà là một cuộc trở về với phần lặng nhất trong tâm mình.
Phù điêu mô tả Thái tử Siddhartha từ giã ngựa Kiền-trắc

Hình tượng con ngựa trong Phật giáo

NSGN - Hình tượng con ngựa xuất hiện trong nhiều kinh sách Phật giáo như một biểu trưng mang tính giáo dục và triết học, phản ánh tiến trình điều phục tâm và thực hành con đường giải thoát.

Thông tin hàng ngày