Lớp học của lòng nhân ái

Đã gần 20 năm nay, một lớp học tình thương dành cho tất cả em nhỏ có hoàn cảnh đặc biệt được duy trì tại chùa Lộc Thọ (thôn Ngọc Hội, xã Vĩnh Ngọc, TP Nha Trang, Khánh Hòa).

Nơi đây, trẻ đến học, ăn, ở miễn phí và cô giáo đến dạy không lương. Chỉ có tình thương, lòng nhân ái và những nụ cười vô tư của trẻ thơ gắn bó mọi người với nhau.

Lớp học của lòng nhân ái ảnh 1

Cô Trâm dạy các em tập đọc

Nơi đây hiện nay là tổ ấm, là gia đình cũng là lớp học của gần 130 em học sinh từ mẫu giáo đến hết lớp 5. Theo sư trụ trì chùa Lộc Thọ Thích nữ Diệu Y, lớp học tình thương này có từ năm 1994. Các em đến chùa học tập từ nhiều địa phương như TP Nha Trang, huyện Diên Khánh, thị xã Cam Ranh...

Hoàn cảnh của các em cũng đa dạng và phức tạp không kém. Nào là cha mẹ bỏ nhau, con rơi của những cuộc tình vụng trộm, các em trí tuệ kém bị gia đình bỏ rơi, không nơi nương tựa... Điểm chung duy nhất là trước khi đến đây các em đều không có điều kiện bình thường như các em nhỏ cùng lứa tuổi khác.

Gặp sư nữ Huyền Tằm đang cho em Vĩnh Toàn uống sữa, chúng tôi được biết: cách đây hơn một năm, vào một buổi sáng sư nữ Huyền Tằm thức dậy thì thấy một em bé được quấn trong lớp vải dày đang ngủ ngon lành... dưới chuông chùa. Lúc đó Toàn mới 3 tháng tuổi. Sau đó sư nữ đã nuôi nấng em đến nay.

Nhìn sư nữ Huyền Tằm âu yếm, xoa đầu rồi cho Toàn uống sữa, Toàn cười bập bẹ nói những câu đầu tiên, chúng tôi cảm động về lẽ sống, về tình người cao cả của các sư nơi đây. Đạo và đời sao gần gũi đến thế.

Đáng thương hơn nữa là em Nhi, năm nay đã 16 tuổi khi sinh ra đã dị tật bẩm sinh, trí tuệ kém phát triển nên bị cha mẹ bỏ rơi. Em được cô giáo Kiều Oanh mang về nuôi và dạy dỗ.

Lớp học của lòng nhân ái ảnh 2
Nụ cười hồn nhiên của trẻ thơ

Mỗi buổi sáng, gần 130 em học sinh ở đây đều xếp hàng đọc những bài kinh Phật. Những bài kinh dạy con người sống thiện, sống có ích với đời và yêu thương nhau hơn. Nhìn những em nhỏ với các bộ quần áo đủ màu sắc được mọi người quyên góp đang say mê ê a đọc bài mà chúng tôi cảm động rơi nước mắt.

Tâm sự với tôi, cô Kiều Oanh - người đã gắn bó với ngôi trường nhỏ bé này gần chục năm - tâm sự ở đây nhiều em đã học rồi sau đó chuyển đến các trường khác tiếp tục học và có em từng đậu đại học. Đó là minh chứng, là thành quả mà những người gắn bó cả đời với ngôi trường như Thích nữ Diệu Ý, cô Kiều Oanh luôn mong đợi... Các em đã đi và cũng đã về nơi mái ấm này, rồi lại cùng các cô chung tay giúp đỡ các em nhỏ hơn mình nhưng có chung hoàn cảnh như mình ngày xưa.

Ngoài những em bị cha mẹ bỏ rơi, bị xã hội ruồng bỏ, những ngày hè này có thêm nhiều em của những gia đình khó khăn, quá nghèo đã gửi các em vào đây để vừa học chữ, vừa có cơm ăn. Đó là hoàn cảnh của bốn chị em Trâm, Trinh, Tâm, Ngọc Anh. Nhìn cô Trâm bên đống sách vở, bàn ghế và cả nồi cơm, chúng tôi phần nào hiểu được hoàn cảnh của cô giáo và những em học sinh ở đây. Tuy khó khăn nhưng nụ cười luôn ngập tràn mọi nơi.

Phần lớn chi phí sinh hoạt cho các em dựa vào lòng hảo tâm của khách thập phương đến chùa Lộc Thọ. Mọi người thường mang đến chùa đồ ăn, rau quả, gạo... Nếu ngày nào quá thiếu thì trụ trì ra chợ mua thêm. Trụ trì Thích nữ Diệu Ý cười vui nói với tôi rằng nếu ra chợ ở đây thì nhiều người bán đồ ăn cho nhà chùa mà không lấy tiền.

Trước đây trường chỉ có hai phòng nhỏ làm bằng gỗ lán tạm bợ, năm 2004 may mắn được một số Việt kiều Canada về giúp đỡ xây được nhà kiên cố làm nơi ăn ngủ cho các em.

Ở đây có bốn cô giáo là cô Trâm, cô Oanh, cô Hạnh, cô Trinh dạy các em không lương nhưng các cô rất tận tình. Các cô không chỉ mang đến những con chữ mà còn cả những bài học làm người lương thiện. Vì các em có hoàn cảnh đặc biệt nên việc dạy và chăm sóc cũng khó khăn hơn. Chung sức với các cô còn có một số sư nữ ở chùa. Không chỉ dạy học mà công việc của các cô ở đây còn hơn cả một người mẹ khi phải lo lắng cho các em tất cả.

Đến lớp học của chùa Lộc Thọ vào một buổi sớm ngày hè cuối tháng 7, khi hầu hết các học sinh khác đang nghỉ hè thì các em vẫn miệt mài học tập với mong muốn sau này lớn lên các em sẽ được xã hội đón nhận. Nhìn nụ cười rạng rỡ của tuổi thơ trên những gương mặt xinh xắn, chúng tôi mong các em học tập thật tốt để sau này trở thành có ích cho xã hội.

Rời lớp học đặc biệt này, vọng lại những tiếng đọc bài ê a xen trong lời giảng ấm áp của các cô giáo tình nguyện, chúng tôi cảm nhận một niềm vui mênh mang về đạo thầy trò. Một nơi sâu lắng tình người, đầy lòng nhân ái, nơi gặp gỡ giữa đạo và đời, nơi mà hàng trăm đứa trẻ đã lớn lên, thành người và sẽ không bao giờ quên nơi đây.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Thông tin hàng ngày