Mùa thu đang trôi qua…

Giác Ngộ - Ờ, mùa thu đang trôi qua. Nhẹ nhàng và dịu dàng. Bạn bảo, ở xứ người đang độ mùa xuân. Sài Gòn có thu không? Hà Nội đang vào thu? Hay là cái lạnh đã bắt đầu lắt lay lòng người? Miền Trung có mưa chưa? Mùa lũ đang rình rập?
 

Những câu hỏi cũng là những nỗi nhớ về quê nhà, về đất nước thân thương. Ai xa quê mà không nhớ? Và hình như ai xa quê rồi cũng thấy quê mình là đẹp nhứt, là dễ thương nhất, bình yên…

Bạn bảo, có đôi khi cà phê một mình và thấy nhớ Sài Gòn quá đỗi, nhớ con đường quen, có lá me, lá điệp vàng rụng đầy. Và nhớ cà phê bệt chốn công viên những ngày thứ bảy, chủ nhật. Nhớ… là một đặc tính rất đỗi con người. Mình bảo nhớ để còn quay về, để không quên nguồn cội. Rồi bạn tặng mình một icon, hình mặt cười nhưng mình biết bạn đang lau nước mắt.

Uống cà phê nhé, để nhặt những kỷ niệm, những gam màu của mùa thu. Mùa thu có gì? Có màu vàng của lá? Ờ, lá vàng rụng, lá vàng rơi, lá xanh và lá vàng là quy luật để mùa thu qua, mùa thu lại tới…

Này bạn, mùa thu quê mình đang trôi qua. Mùa đông ngấp nghé rồi nhé. Nghe nói miền Trung mưa, lũ đã về ở một vài vùng quê. Nghe có gì đó se sắt. Đông lạnh, thu mát, và thu còn có hoa cúc. Thứ hoa đẹp, gần gụi, thân thương bởi nó được người ta trân trọng đặt lên bàn thờ, rồi thắp nhang, và mỉm cười. Dâng kính, cúng dàng là một hạnh lành, hoa cúc cho người ta phương tiện biểu hiện lòng thành kính ấy!

Mùa thu đang trôi qua, bạn có nghe mùa thu đang đi như một chuyến tàu muộn? Gấp gáp, đợi chờ, chuyến tàu thời gian, chuyến tàu của những cuộc chia tay, ly biệt, hẹn hò, quên và nhớ…

Tạm biệt ánh mắt và nụ cười thiên thần, đón mùa xuân nơi quê người ngọt ngào nhé. Thu ở quê mình đang trôi qua. Rồi đông và xuân sẽ tới. Biết đâu chiếc lá vẫn còn sót đâu đó cho cuộc hạnh ngộ được hẹn trước. Và biết đâu ngày gặp bạn mình đã không còn giữ hình hài ngày cũ. Ờ, thu đến, thu đi, và vô thường…

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh: Phùng Anh Quốc

[Ảnh] Quốc Tử Giám - Dấu xưa khoa cử

GNO - Giữa những ngày cả nước bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, câu chuyện về sự học, về khoa cử và truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam lại gợi nhiều suy nghĩ.
Ảnh: TTX

Câu chuyện ở “Nhà Của Thời Thanh Xuân”

GNO - Từ lâu, xã hội vẫn tồn tại một định kiến: sản phẩm do người khuyết tật làm ra thường được mua vì lòng thương, sự cảm thông. Nhưng tại quán “Nhà Của Thời Thanh Xuân” giữa những con dốc mờ sương của TP.Đà Lạt, trên đường Triệu Việt Vương, anh Võ Thành Luân đã làm nên điều ngược lại.

Thông tin hàng ngày