Ngày ở với truyền thuyết

4499413946_f0bcdf4624_o.jpg

GN - Chợt nghe gió rung cây từng tiếng lạ

bốn bề xanh vọng ảnh bỗng

                                                                 chập chùng

những mắt biếc chừng đâu qua kẽ lá

vung vãi ánh nhìn mây khói xổ tung

Trời chẳng cao, đất nơi này chẳng thấp

ai gọi tên đá dậy dưới lưng mình

sóng hò reo những dòng đời tấp nập

lên non rồi bụi bặm cũng trắng tinh

Em hiện ra, áo lam chiều phai nhạt

kinh nhiệm mầu

bí ẩn giữa môi thơm

chợt nghe gió rung cây từng tiếng lạ

mơ hồ thôi sóng nhẹ lướt qua hồn

Chiều không dừng làm thế nào ở lại

môi cắn môi gìn giữ mãi không thành

biển nghìn thu vẫn âm thầm Bãi Bụt

sỏi đá trên đồi hối hả gọi rêu xanh

Chiều không dừng làm thế nào ở lại

nắm bàn tay buồn từng ngón dỗ dành

tóc em xuống rồi còn ngân cung bậc

Xin đất trời Bãi Bụt chút âm thanh.

NGUYỄN NHÃ TIÊN

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh: Phùng Anh Quốc

[Ảnh] Quốc Tử Giám - Dấu xưa khoa cử

GNO - Giữa những ngày cả nước bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, câu chuyện về sự học, về khoa cử và truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam lại gợi nhiều suy nghĩ.
Ảnh: TTX

Câu chuyện ở “Nhà Của Thời Thanh Xuân”

GNO - Từ lâu, xã hội vẫn tồn tại một định kiến: sản phẩm do người khuyết tật làm ra thường được mua vì lòng thương, sự cảm thông. Nhưng tại quán “Nhà Của Thời Thanh Xuân” giữa những con dốc mờ sương của TP.Đà Lạt, trên đường Triệu Việt Vương, anh Võ Thành Luân đã làm nên điều ngược lại.

Thông tin hàng ngày