Nhớ...

Tháng 10, cái nắng chang chang nơi miền biển quê mình không biết đã dịu đi nhiều chưa mẹ nhỉ? Để mẹ còn ra đồng gặt những ruộng lúa đã trĩu bông.

Con đi học đại học. Mùa gặt đầu tiên xa quê. Con nhớ mẹ, nhớ xóm làng, nhớ cả cánh đồng lúa vàng ươm trước cửa nhà mình, nhớ những giọt mồ hôi lam lũ của mọi người ướt đẫm chiếc áo đã bạc màu vì cái nắng, cái gió quê hương.

WMG.jpg

Ảnh minh họa

Trong kí ức của con, những mùa gặt nơi nước mặn đồng chua thân thuộc ấy sao mà đẹp đến lạ! Từ lúc trời còn vương vất hơi đêm, con đã bao lần nghe tiếng bước chân mẹ khe khẽ rời khỏi nhà, những bước chân thầm lặng gánh trên đôi vai gầy cả một gia đình khó khăn. Ngoài đường cũng vọng đến bao nhiêu tiếng bước chân vội vàng, tiếng xe kéo lộc cộc, tiếng các cô bác cười nói phá vỡ cái màn tĩnh lặng của đêm khuya. Và sáng ra khi con đến trường, đã thấy đầy đường những đống lúa chất cao, bên cạnh là bà con quê mình đang cầm nón quạt cho ráo những giọt mồ hôi đầm đìa chảy trên gương mặt rạng rỡ nụ cười. Con còn nhớ cả hương thơm của rơm mới phơi đầy đường mỗi khi con gắng sức đạp xe qua, một mùi thơm man mát, dìu dịu tựa hồ như dòng sữa mẹ, khiến con thấy lòng mình thanh thản, bình yên lắm! Cả niềm vui ngập tràn khi nhìn sân lúa vàng ươm ngời lên trong nắng, những bữa cơm mới mắt mẹ chợt long lanh niềm vui. Và con lại yêu quê mình thêm mấy lần sau mỗi mùa gặt qua đi.

Nhưng con cũng nhớ lắm những nhọc nhằn mỗi ngày mùa hằn in trên gương mặt, trong từng bước đi của mẹ. Dưới cái nắng chang chang mọi năm trước, con chỉ bước ra sân phơi thóc đã thấy bỏng rát rồi, vậy mà mẹ và mọi người vẫn đang đứng dưới cái nắng chang chang không gì che chắn giữa đồng để thoăn thoát tay liềm, tay hái gặt hết ruộng nọ đến sào kia. Mẹ luôn muốn để con ở nhà chuyên tâm học hành, còn mình thì tất tả quang gánh đi về. Nhưng con vẫn biết lắm mẹ ơi, mỗi khi nhìn dáng nón trắng của mẹ nhấp nhô vơ lúa rồi gánh về, mẹ cũng có khi cảm thấy kiệt sức chứ! Nên con lại ra đồng, để san sẻ bớt những khó nhọc mà con biết mẹ chỉ muốn nhận hết về mình thôi.

Mẹ gọi điện cho con, đùa rằng về mà gặt giúp mẹ đi con gái ơi! Con rơm rớm nước mắt, nhớ những ngày mùa đã qua đi, nhớ mọi thứ, và lại nhớ mẹ vô cùng. Mẹ có biết con chỉ muốn bay về ngay bên mẹ, để ít nhất những nhọc nhằn, mẹ cũng không phải gánh trọn trên vai.

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh An Giang lần thứ I diễn ra tại Trung tâm Văn hóa - Nghệ thuật tỉnh (phường Rạch Giá)

An Giang: Sẵn sàng cho Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh lần thứ I

GNO - Đại hội Đại biểu GHPGVN tỉnh An Giang lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031 sẽ chính thức diễn ra trong 2 ngày 18, 19-6-2026. Những ngày qua, các tiểu ban thuộc Ban Tổ chức khẩn trương hoàn thiện phần việc theo phân công, sẵn sàng cho sự kiện quan trọng của Phật giáo tỉnh nhà sau hợp nhất.
Ảnh: Dân Trí

Danh sách 29 xã lên phường tại TP.HCM

Ban Thường vụ Thành ủy TP.HCM đã thống nhất chủ trương thành lập đơn vị hành chính đô thị trên địa bàn TP đối với 29 xã đạt đủ 9/9 tiêu chí theo quy định tại Điều 5 Nghị quyết 112/2025 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội.
Ảnh: Pixabay

Nếu Đức Phật đi giữa thế giới hôm nay…

GNO - Hơn hai nghìn năm trước, Thái tử Tất-đạt-đa dạo qua bốn cửa thành, tận mắt chứng kiến cảnh già, bệnh, chết của chúng sanh. Ngài nhận ra bản chất khổ đau của kiếp người và rời bỏ hoàng cung, đi tìm con đường giải thoát cho nhân loại.

Thông tin hàng ngày