Niềm vui một mình

GN - Tiếng chổi xào xạc chen nhau đánh thức một ngày mới. Năm nào cũng vậy, hạ trường dành phần tảo sái, tri viên (quét dọn, làm vườn) cho các cụ cao niên vừa tham gia chấp tác vừa có thể vận động cơ thể, hít thở không khí trong lành của buổi sớm…

Nhìn những chuyển động nhiệm mầu mà buổi sáng vội vã đánh rơi, tôi thấy hạnh phúc thật dung dị. Chỉ cần chậm lại, ngồi yên một chút thôi ta có thể hít căng một bầu bình yên cho cả ngày mới.

Có đến bốn sư anh lần lượt đi ngang, hỏi cùng một câu: Làm gì ngồi một mình, buồn vậy? Thả câu hỏi lửng lơ mà chẳng cần câu trả lời, bởi các sư anh còn bận với nhiệm vụ của mình. Định hỏi ngược lại các sư anh: Vậy ai ngồi một mình cũng là đang buồn ư?

Và dường như tôi cũng từng hỏi câu này khi đi ngang ai đó đang một mình, dù chẳng biết cõi lòng họ đang thênh thang hoan hỷ hay gặm nhấm nỗi buồn nào đó. Và lúc này tôi cũng một mình nhưng hình như không hẳn một mình. Tôi đang bận chạy theo mấy chú chim đang râm ran hót chào nhau trên mái chùa, đang chạy theo mấy nụ cười ấm áp của các cụ tay đong đưa nhịp chổi quét sân và miệng cười kể cho nhau nghe điều gì đó dường như bình an lắm.

A46BD031-91E4-4BCF-8362-D0EB5AB70577.jpeg


Góp nhặt bình an - Ảnh minh họa

Ngồi một mình, tôi tận hưởng cái bình yên hạnh phúc theo cách của mình. Ngồi một mình mà tâm bình yên, mà lòng hạnh phúc! Tận hưởng một buổi sáng trọn vẹn, kẻo nắng lên mình lại vội chạy theo guồng quay của công việc, rồi hối hả hòa vào đám đông cười chung, ăn chung, nói chung mà chẳng thấy gì đọng lại… như cách mà chúng ta đã và đang sống phí mỗi ngày.

“Này các Tỷ-kheo! Được xem là trẻ con trong giới luật của bậc Thánh, tức là cười quá đáng để lộ cả răng” (Kinh Tăng chi bộ - phẩm Chánh giác). Dường như chúng ta mãi là những đứa trẻ nên toe toét cười mới gọi là vui.

Khi sự an bình và niềm vui lớn tràn trề trong tâm thì chỉ nụ cười nhẹ cũng đủ để thấy cả bầu trời an yên, chỉ ngồi một mình nhưng là cả một không gian hạnh phúc. Đừng lo sợ một mình khi tâm đã đủ vững chãi!

Một hồi chuông vừa đổ, tiếng í ới gọi nhau vào ăn sáng, lại thêm một niềm vui cho cái bụng đói, mới thấy hạnh phúc quanh mình đầy ắp mà ta cứ lang thang. Đừng chờ đợi đến ngày mai, khi còn lại những ngày ít ỏi mới về thu dọn lại cuộc đời chuẩn bị cho chuyến đi lớn, lúc đó lục lọi tìm mãi những mảnh hạnh phúc cũng xếp không đầy một góc nhỏ của hành trang. Cứ chờ đợi một hạnh phúc khác, ở một nơi khác, sao không phải là bây giờ và ở đây!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Tiếng chuông chùa ở Trường Sa - Kỳ 2: Lời thề với tiền nhân

Tiếng chuông chùa ở Trường Sa - Kỳ 2: Lời thề với tiền nhân

Chiều dần buông trên đảo Phan Vinh. Từng con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ san hô, hòa cùng gió mang theo vị mặn của biển cả. Giữa khung cảnh ấy, tiếng đại hồng chung từ mái chùa Phan Vinh bất chợt ngân lên, trầm mặc nhưng vang xa, lan tỏa giữa khoảng không vô tận của biển trời Trường Sa.
Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM thăm sách tấn đến hành giả an cư vân tập tại tổ đình Đại Tòng Lâm

Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM đến tổ đình Đại Tòng Lâm thăm, sách tấn 2.000 Tăng Ni khu vực Bà Rịa-Vũng Tàu cũ

GNO - Sáng 6-8, tại trường hạ tổ đình Đại Tòng Lâm (P.Phú Mỹ, TP.HCM), Hòa thượng Thích Lệ Trang, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Trị sự GHPGVN TP.HCM, cùng Ban Thường trực Ban Trị sự, Ban chỉ đạo An cư kiết hạ Phật lịch 2570 đã đến thăm, sách tấn hành giả an cư các trú xứ trên địa bàn Bà Rịa-Vũng Tàu cũ.
“Dù không có nhiều điều kiện thuận lợi nhưng Phật giáo Cao Bằng đã nỗ lực vượt bậc để phát triển”

“Dù không có nhiều điều kiện thuận lợi nhưng Phật giáo Cao Bằng đã nỗ lực vượt bậc để phát triển”

GNO - Cao Bằng là một tỉnh miền núi vùng Đông Bắc của Tổ quốc, thuộc vùng sâu vùng xa, có đường biên giới giáp với Trung Quốc. Cao Bằng có diện tích tự nhiên khoảng 6.724km 2 . Rừng núi chiếm trên 90% diện tích, dân số gần 600.000 người, trong đó đồng bào các dân tộc thiểu số chiếm trên 94%.
Kinh Pháp hoa Tạng ngữ hiếm khi được lưu hành như một văn bản độc lập ở Tây Tạng truyền thống, mặc dù vẫn có người nhận được một thủ bản riêng lẻ của bản kinh này

Kinh Pháp hoa trong lịch sử và văn hóa Phật giáo Tây Tạng (phần 2)

NSGN - Kinh Pháp hoa giữ một vị trí quan trọng trong lịch sử và văn hóa Phật giáo Tây Tạng. Được dịch chính thức vào thời kỳ đế quốc, kinh Pháp hoa đã được sao chép và tôn kính như một phần của tạng Kanjur , bộ tuyển tập giáo pháp của Đức Phật được dịch sang Tạng ngữ.
Báo Giác Ngộ số 1364: Tăng-già, lá cờ của Phật giáo

Báo Giác Ngộ số 1364: Tăng-già, lá cờ của Phật giáo

GNO - Đó là tiêu đề bài viết của Ajahn Brahm (Tâm Tuệ lược dịch). Qua bài viết, tác giả mong muốn làm sáng tỏ ý nghĩa của từ Sangha theo đúng cách mà Đức Phật đã sử dụng, và mong muốn người đời hiểu rõ thuật ngữ này. Mời bạn đọc cùng theo dõi trên Báo Giác Ngộ số 1364, ra ngày 7-8.

Thông tin hàng ngày