Nơi bình yên cỏ dại

co may.jpg

GN - Xin làm cỏ

Để xanh cùng với cỏ

Xanh trọn đời

Xanh hết thảo nguyên xanh

Nơi tận cùng em phải xa anh

Mưa nắng đi qua không lời hẹn ước

Bởi tin yêu

Nên tự mình trói buộc

Tự mình hóa cỏ hồn nhiên

Có một lần

Nghe gió gọi tên em

Rồi bỗng tan ra trong chiều đỏ vợi

Âm thanh mỏng lịm vào mây khói

Chuông chùa vọng tiếng “từ bi”

Xuân lại về bên hoa trái đam mê

Đất đá vô tri hẹn cùng trăng gió

Ta xa nhau chưa kịp thành duyên nợ

Chỉ một lần…

Tóc rối… Cỏ may găm!

Võ Thị Hồng Tơ

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày