Nơi bình yên cỏ dại

co may.jpg

GN - Xin làm cỏ

Để xanh cùng với cỏ

Xanh trọn đời

Xanh hết thảo nguyên xanh

Nơi tận cùng em phải xa anh

Mưa nắng đi qua không lời hẹn ước

Bởi tin yêu

Nên tự mình trói buộc

Tự mình hóa cỏ hồn nhiên

Có một lần

Nghe gió gọi tên em

Rồi bỗng tan ra trong chiều đỏ vợi

Âm thanh mỏng lịm vào mây khói

Chuông chùa vọng tiếng “từ bi”

Xuân lại về bên hoa trái đam mê

Đất đá vô tri hẹn cùng trăng gió

Ta xa nhau chưa kịp thành duyên nợ

Chỉ một lần…

Tóc rối… Cỏ may găm!

Võ Thị Hồng Tơ

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Ảnh: Phùng Anh Quốc

[Ảnh] Quốc Tử Giám - Dấu xưa khoa cử

GNO - Giữa những ngày cả nước bước vào kỳ thi tốt nghiệp THPT, câu chuyện về sự học, về khoa cử và truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam lại gợi nhiều suy nghĩ.
Ảnh: TTX

Câu chuyện ở “Nhà Của Thời Thanh Xuân”

GNO - Từ lâu, xã hội vẫn tồn tại một định kiến: sản phẩm do người khuyết tật làm ra thường được mua vì lòng thương, sự cảm thông. Nhưng tại quán “Nhà Của Thời Thanh Xuân” giữa những con dốc mờ sương của TP.Đà Lạt, trên đường Triệu Việt Vương, anh Võ Thành Luân đã làm nên điều ngược lại.

Thông tin hàng ngày