Tâm và ngựa cưỡi

hakuin_hotei.gif

Tranh của thiền sư Bạch Ẩn

Có lần thiền sư Bàn Khuê đã ngồi thiền nhiều đêm dưới một giá treo cổ trong một khu vực hành hình, để thử tâm mình. Sau đó, Sư nằm trên bờ đê bao quanh một bãi quây ngựa.

Tình cờ có một chiến sĩ đang đánh ngựa trong bãi. Thấy thế, Bàn Khuê quát to:

- Ê! Anh nghĩ anh đang làm gì đấy?

Chiến sĩ nghe tiếng quát của Thiền sư nhưng không thèm để ý. Quất ngựa, anh ta phi nước đại qua mặt Bàn Khuê. Thầy quát lần nữa:

- Ê! Anh nghĩ anh đang làm gì đấy?

Ba lần như thế, chiến sĩ ngừng lại và xuống ngựa. Đến gần Thiền sư, bấy giờ anh ta mới thấy rằng Bàn Khuê không phải là người thường. Chiến sĩ nói:

- Thầy vừa hét tôi. Thầy có điều gì muốn nói chăng?

Bàn Khuê nói:

- Thay vì đánh con ngựa chứng của anh, tốt hơn tại sao không tự đánh mình và luyện tâm cho chân chánh.

Theo A Hundred Stories of Enlightenment, Viên Chiếu dịch

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày