Thư thăm học trò đi giữ đảo xa

GN - Hôm tiễn em đi cô chẳng biết nói gì

Bởi cô nghĩ em đâu còn bé bỏng

Lời chân thật em ơi chính là cuộc sống

Đâu ai nên người mà không qua vất vả gian lao

 ***

Hành trang của em là lòng trung dũng và chí anh hào

Vũ khí bí truyền của ông cha ta xưa giữ nước

Nơi em đứng là cột mốc chủ quyền Tổ quốc

Nơi vạn ngư thuyền nương tựa lúc bão tố phong ba

 ***

Sỏi đá giũa mài sỏi đá mới nên hoa

Chí hun đúc càng chuyên càng thành chí lớn

Đất nước nhiều hiền tài quốc gia hưng thịnh

Có điểm tựa vững vàng, một ngón tay cũng có thể bẩy trái đất này lên

 ***

Còn rất nhiều điều cô chưa kịp nói với em

Luôn hy vọng và đừng bao giờ tuyệt vọng

Luôn tha thứ cũng là một triết lý sống

Sung sướng nào hơn khi ta đem hạnh phúc đến cho người

 ***

Những bài học ở trường chỉ là hành trang nhỏ của em thôi

Đâu diễn đạt hết tinh hoa rộng dài đất nước

Đâu chỉ hết nguy nan trên chiến trường nay được

Và lòng dạ kẻ xâm lăng nham hiểm khôn lường

 ***

Cô cầu mong em an lành nơi đầu giáo ngọn thương

Nơi sóng dữ luôn rập rình gieo ác

Trường Sa tuy xa nhưng không bao giờ xa được

Trường Sa sát trái tim mình...

Phan Thành Minh

thu gui.jpg

Ảnh minh họa

---------------------

Về thôi

Rời danh vọng, ta ẩn cư thiền thất

Bỏ lại sau, hào nhoáng chốn phù hoa

Bao tham sân, luyến ái cõi Ta-bà

Ta rũ sạch, kệ miệng đời chê nhiếc.

Ta quên ta, quên điều ta thấy biết

Ta quên người, quên hết những oán ân

Ta nhẫn nhục, để tôi luyện tinh thần

Ta quán sát, tới vô tình vô giác.

Thân bệnh tật, giúp ta xa hoan lạc,

Khổ đương đầu, giúp ta cởi nghiệp oan

Ta giả ngây, để mạng sống chu toàn.

Ta giả dại, để chuyên tâm kiến đạo.

Ta bình thản, dấn thân vào khổ não

Xóa căm hờn, sân hận lẫn yêu thương

Ta thản nhiên, trước mê dại hung cuồng

Để chuyển hóa, nghiệp duyên thành không sắc.

... Tâm đại giác, sẽ về bên đại giác.

Phật mỉm cười, chờ đón giữa sắc không.

Thanh Chân

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nhà thơ Trần Quê Hương (Hòa thượng Thích Giác Toàn) - Ảnh: ĐTVĐ

Từ cõi Đạo đến cõi Đời (cảm nhận về thơ của Trần Quê Hương - Hòa thượng Thích Giác Toàn)

GNO - Trong dòng chảy văn học Phật giáo Việt Nam, truyền thống Thiền sư làm thơ từ thời Lý - Trần đã định hình một diện mạo đặc thù. Đối với các bậc xuất thế, thơ ca là phương tiện thiện xảo - nhịp cầu ngôn từ hiển lộ trạng thái chứng ngộ và lưu lại năng lượng an lành cho nhân gian.
"Nếu Bà-la-môn nào siêng năng, tùy thời cúng dường, cung kính, lễ bái, phụng sự ba thứ lửa thì sự bố thí này đưa đến an vui. Là ba thứ lửa nào? Một là lửa cội nguồn, hai là lửa gia đình, ba là lửa phước điền"

Ba loại lửa

NSGN - Tôi nghe như vầy: Một thời, Đức Phật du hóa trong nhân gian ở nước Câu-tát-la rồi đi dần đến và ngụ tại vườn Cấp Cô Độc, trong rừng Kỳ-đà, thuộc nước Xá-vệ.

Thông tin hàng ngày