Tôi thật mắc cỡ với hai em!

GNO - Hòa với dòng xe cô tấp nập hối hả trên đường nhưng nghe tiếng tu huýt vang lên khiến tôi chú ý. Nơi vạch đường dành cho người đi bộ, có hai em nhỏ đang dùng chiếc gậy để dò đường. Ngay phía sau là người giáo viên đang hướng dẫn hai học sinh khiếm thị cách để băng qua đường...

Tiếng ống gậy kim loại ngập ngừng va xuống đất. Tiếng của thầy phía sau mạnh mẽ động viên cùng với những ánh mắt dừng xe nhìn theo thương cảm.

Chỉ là những bước chân khiêm tốn trên đường đời nhưng với người khác nó khó khăn như vậy đấy. Còn với ta, đôi mắt, đôi chân, đôi tay đầy đủ - mọi hoạt động  thật rất dễ dàng! Vậy mà ta vô tình không biết là mình rất “giàu có”. Ta chạy theo dục vọng rồi thất vọng, ta than vãn, đau khổ. Ta sử dụng những chức năng “tự nhiên có” đó cho những chuyện vô bổ, thị phi, rồi quay cuồng trong những vòng điên đảo.

Hai em nhỏ ơi, tôi thật là mắc cỡ với hai em...

DSCN0191.JPG


Tôi thật mắc cỡ với hai em - Ảnh: HDH

Hoàng Dũng Hùng
(Q.10, TP.HCM)

Nhật ký cuộc sống

Là những bài viết từ cuộc sống thường nhật của bạn đọc Giác Ngộ với những ghi chép qua “đôi mắt thương” nhìn đời. Khi đọc, bạn chắc chắn sẽ nhặt được điều gì đó cho mình, như một món quà bình an hay tìm thấy chính mình từ câu chuyện. Bạn cũng có thể viết tiếp câu chuyện như vậy trong sự lắng đọng, bình yên để tặng quà cho nhiều người khác.

Với ý niệm đó, trang Tuổi trẻ của báo Giác Ngộ sẽ mở chuyên mục Nhật ký cuộc sống để bạn đọc có đất trải lòng. Bài viết hoan hỷ gửi về: bandocgiacngo@gmail.com. Trân trọng đón chào bài vở của bạn đọc và CTV.

PGTT

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Nẻo vào tâm giới

Nẻo vào tâm giới

GNO - Bác sĩ Anthony J. Sattilaro là giám đốc của một bệnh viện lớn ở Hoa Kỳ, nhưng bị mắc bệnh ung thư di căn. Nhờ áp dụng phương pháp thực dưỡng macrobiotics dựa trên triết lý và y học cổ truyền phương Đông, ông đã xóa được không chỉ dấu vết ung thư mà cả những định kiến để tiếp nhận một tri thức mới về sự sống.
Thắp lên ánh sáng cho chính mình

Thắp lên ánh sáng cho chính mình

GNO - Sáng nay, bầu trời ở Sài Gòn ngập tràn mây mù do những đợt mưa tầm tã kéo dài nhiều ngày. Tôi thức giấc muộn hơn đôi chút, khi trời đã sáng dần. Trước khi đến trường, tôi thường dành ít thời gian trên xe buýt để đọc những lời truyền cảm hứng.

Thông tin hàng ngày