Bánh xèo của mẹ

Giác Ngộ- Khi rơm đã lên cây, lúa đã vào thùng hết, bao gạo đầu mùa đem về, mẹ thường lấy gạo đem xay để đúc bánh xèo cho chúng con ăn.

 Hầu như mùa lúa nào cũng vậy. Hôm ấy, mẹ dậy thật sớm, đem gạo đi xay bột, mẹ đi chợ mua các gia vị cần thiết. Gần trưa, mẹ mới bắt đầu bắt chảo lên và đúc bánh xèo.

banh xeo.bmp

Nhớ góc bếp đúc bánh xèo của mẹ- Ảnh: Internet

Từ sáng, khi xô bột mẹ xách về còn nằm nơi góc bếp, chúng con đã có cảm giác như  mùi bánh xèo ngậy lên đầu mũi, hơi nóng của những cái bánh xèo đầu tiên chạm vào lòng bàn tay mình. Rồi khi mẹ đổ vá bột đầu tiên vào chảo, con là đứa chạy xuống bếp đầu tiên.

Và thằng con trai của mẹ lúc nào cũng được ưu tiên cho cái bánh xèo đúc ra trước nhất, dù sau này có thêm em nhỏ đi nữa. Sợ bánh nóng bỏng tay con, mẹ lại bỏ luôn bánh vào dĩa cho thằng con trai cưng. Con vênh mặt lên cùng chị, cùng em dù cái bánh xèo tiếp theo mẹ cho chị, cho em con cũng chỉ sau con vài phút.

Việc đầu tiên là con lấy trước lát thịt và con tôm khá to trong bánh ra ăn trước như sợ ai tranh mất, sau đó mới cuốn bánh, kẹp rau, chấm vào chén nước mắm mẹ vừa làm sẵn. Mẹ nhìn con, mỉm cười, lau những giọt mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Rồi cứ thế, chị em con ăn đến chừng nào no căng bụng thì thôi.

Ba đi làm về, đã có sẵn một dĩa đầy bánh xèo mẹ để trong lồng bàn. Riêng mẹ, vẫn miệt mài bên chảo bánh. Cả nhà ăn đủ rồi, còn phải đúc để biếu ông bà, cậu dì, chú bác và bà con hàng xóm xung quanh nữa. Có khi đến hơn 1 giờ chiều mẹ mới đúc xong, ngồi lại ăn qua loa vài cái bánh xèo rồi lại phải đem đi biếu mọi người. Thành ra, mỗi lần đúc bánh xèo, mẹ là người vào bếp đầu tiên và cũng là người cuối cùng ra khỏi bếp.

Giờ, ruộng nhà mình làm càng ngày càng thất bát. Còn non một sào làm lúa, đất thì ngày càng xấu, chuột chim thì cứ phá dần nên đến cuối mùa cũng còn không mấy hạt gạo. Gặt xong về, riêng gạo không đủ cả nhà ăn được nửa tháng. Mẹ cũng không đúc bánh xèo như ngày trước nữa. Lúc nào chúng con thèm, mẹ ra chợ mua về cho cả nhà ăn luôn. Nhưng những cái bánh xèo ấy sao mà nhàn nhạt, không có chút gì háo hức và vui như ngày xưa nữa.

Nhiều lúc, con muốn theo nỗi nhớ mang tên bánh xèo, tìm về với những mùa gặt no đủ như ngày xưa, mà không thể được. Những cái bánh xèo mẹ đúc giờ cũng đã là dĩ vãng của gần 1/3 đời người. Con thèm lắm cái không khí chờ đợi, thập thò nơi cửa bếp của chị em con, thèm thấy ba mẹ vui vẻ nhìn nhau sau bữa bánh xèo, sau một vụ lúa như ý. Bánh xèo ơi!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Trang nghiêm Lễ truy niệm Hòa thượng Thích Phước Minh tại chùa Long Hoa (P.Tam Kỳ) vào sáng nay, 15-5

Đà Nẵng: Lễ truy niệm, phụng tống kim quan Hòa thượng Thích Phước Minh nhập bảo tháp

GNO - 6 giờ sáng nay, 15-5, tại chùa Long Hoa (P.Tam Kỳ), chư tôn giáo phẩm Hội đồng Chứng minh, Hội đồng Trị sự, Ban Trị sự GHPGVN TP.Đà Nẵng, Ban Tổ chức Lễ tang, pháp phái Phổ Thiên, tông môn Hòa An và môn đồ pháp quyến đã cử hành Lễ truy niệm, cung tống kim quan Hòa thượng Thích Phước Minh đến nơi nhập bảo tháp.
Ngày càng có nhiều người trẻ chọn lối sống đạo, kiến tạo một cuộc sống an vui từ gốc - Ảnh: Đăng Huy

Phật hóa gia đình từ những điều nhỏ

GNO - Gia đình luôn được xem là tế bào của xã hội. Một xã hội muốn an ổn, bền vững thì trước hết phải bắt đầu từ những mái nhà bình yên. Điều này không chỉ là nhận định xã hội học, mà còn là một cái nhìn mang tính đạo đức và tâm linh.
Đại đức trụ trì chùa Đồng (Hải Phòng) nói về vụ việc "con đưa cha già đến bỏ lại ở cổng chùa"

Đại đức trụ trì chùa Đồng (Hải Phòng) nói về vụ việc "con đưa cha già đến bỏ lại ở cổng chùa"

GNO - Nói với Báo Giác Ngộ, Đại đức Thích Quảng Văn, trụ trì chùa Đồng (xã Lạc Phượng, TP.Hải Phòng) xác nhận sự việc xảy ra vào ngày 10-5, hiện nhà chùa đang hỗ trợ liên hệ một số tự viện ở tỉnh Thái Bình (cũ), có đủ điều kiện chăm sóc đối với trường hợp của vị này, nếu muốn xin ở lâu dài.

Thông tin hàng ngày