Bánh xèo của mẹ

Giác Ngộ- Khi rơm đã lên cây, lúa đã vào thùng hết, bao gạo đầu mùa đem về, mẹ thường lấy gạo đem xay để đúc bánh xèo cho chúng con ăn.

 Hầu như mùa lúa nào cũng vậy. Hôm ấy, mẹ dậy thật sớm, đem gạo đi xay bột, mẹ đi chợ mua các gia vị cần thiết. Gần trưa, mẹ mới bắt đầu bắt chảo lên và đúc bánh xèo.

banh xeo.bmp

Nhớ góc bếp đúc bánh xèo của mẹ- Ảnh: Internet

Từ sáng, khi xô bột mẹ xách về còn nằm nơi góc bếp, chúng con đã có cảm giác như  mùi bánh xèo ngậy lên đầu mũi, hơi nóng của những cái bánh xèo đầu tiên chạm vào lòng bàn tay mình. Rồi khi mẹ đổ vá bột đầu tiên vào chảo, con là đứa chạy xuống bếp đầu tiên.

Và thằng con trai của mẹ lúc nào cũng được ưu tiên cho cái bánh xèo đúc ra trước nhất, dù sau này có thêm em nhỏ đi nữa. Sợ bánh nóng bỏng tay con, mẹ lại bỏ luôn bánh vào dĩa cho thằng con trai cưng. Con vênh mặt lên cùng chị, cùng em dù cái bánh xèo tiếp theo mẹ cho chị, cho em con cũng chỉ sau con vài phút.

Việc đầu tiên là con lấy trước lát thịt và con tôm khá to trong bánh ra ăn trước như sợ ai tranh mất, sau đó mới cuốn bánh, kẹp rau, chấm vào chén nước mắm mẹ vừa làm sẵn. Mẹ nhìn con, mỉm cười, lau những giọt mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán. Rồi cứ thế, chị em con ăn đến chừng nào no căng bụng thì thôi.

Ba đi làm về, đã có sẵn một dĩa đầy bánh xèo mẹ để trong lồng bàn. Riêng mẹ, vẫn miệt mài bên chảo bánh. Cả nhà ăn đủ rồi, còn phải đúc để biếu ông bà, cậu dì, chú bác và bà con hàng xóm xung quanh nữa. Có khi đến hơn 1 giờ chiều mẹ mới đúc xong, ngồi lại ăn qua loa vài cái bánh xèo rồi lại phải đem đi biếu mọi người. Thành ra, mỗi lần đúc bánh xèo, mẹ là người vào bếp đầu tiên và cũng là người cuối cùng ra khỏi bếp.

Giờ, ruộng nhà mình làm càng ngày càng thất bát. Còn non một sào làm lúa, đất thì ngày càng xấu, chuột chim thì cứ phá dần nên đến cuối mùa cũng còn không mấy hạt gạo. Gặt xong về, riêng gạo không đủ cả nhà ăn được nửa tháng. Mẹ cũng không đúc bánh xèo như ngày trước nữa. Lúc nào chúng con thèm, mẹ ra chợ mua về cho cả nhà ăn luôn. Nhưng những cái bánh xèo ấy sao mà nhàn nhạt, không có chút gì háo hức và vui như ngày xưa nữa.

Nhiều lúc, con muốn theo nỗi nhớ mang tên bánh xèo, tìm về với những mùa gặt no đủ như ngày xưa, mà không thể được. Những cái bánh xèo mẹ đúc giờ cũng đã là dĩ vãng của gần 1/3 đời người. Con thèm lắm cái không khí chờ đợi, thập thò nơi cửa bếp của chị em con, thèm thấy ba mẹ vui vẻ nhìn nhau sau bữa bánh xèo, sau một vụ lúa như ý. Bánh xèo ơi!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Cổng chào dẫn vào Cung Văn hóa Hữu nghị Lao đông Việt-Tiệp nơi diễn ra Đại hội Phật giáo TP.Hải Phòng. Ảnh: Thành Trung

[Ảnh] Hải Phòng: Sẵn sàng đón tiếp 700 đại biểu về tham dự Đại hội Phật giáo thành phố lần thứ I

GNO - Ngày 22-6, theo ghi nhận của phóng viên Báo Giác Ngộ và cộng tác viên thường trú, tại Cung Văn hóa Hữu nghị Lao động Việt - Tiệp (phường Gia Viên) - nơi được chọn tổ chức Đại hội Phật giáo TP.Hải Phòng lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031 đã hoàn thiện khâu thiết trí, sẵn sàng đón tiếp đại biểu về tham dự.
Hiểu đúng về tạo nghiệp sát

Hiểu đúng về tạo nghiệp sát

GNO - Tôi là Phật tử, ăn chay, nhưng tôi có ý định muốn bán bánh mì thịt làm kế sinh nhai. Vậy cho tôi hỏi, làm nghề bán bánh mì thịt có gây tạo nghiệp sát sinh không? Tôi là Phật tử, ăn chay, nhưng tôi có ý định muốn bán bánh mì thịt làm kế sinh nhai...
Hòa thượng Thích Quảng Tùng: Phật giáo TP.Hải Phòng chú trọng đào tạo Tăng Ni, củng cố niềm tin Phật tử

Hòa thượng Thích Quảng Tùng: Phật giáo TP.Hải Phòng chú trọng đào tạo Tăng Ni, củng cố niềm tin Phật tử

GNO - Hải Phòng là một trong số 7 thành phố trực thuộc Trung ương, với đặc thù là một đô thị cảng biển, kinh tế phát triển, đời sống văn hóa xã hội phong phú. Sau khi sáp nhập địa giới hành chính, TP.Hải Phòng và tỉnh Hải Dương hợp nhất, đưa trở lại chỉnh thể văn hóa xứ Đông đã ghi dấu ấn đậm nét trong lịch sử.

Thông tin hàng ngày