Để nhẹ lòng...

GNO - Trong tiềm thức mỗi con người có hai phạm trù: nhớ và quên! Ký ức của ta thường có nhiều chuyện để nhớ và cũng nhiều chuyện bị lãng quên.

nho quen nhe long.jpg
Cứ tự nhiên nhớ, tự nhiên quên và ta sẽ tự nhiên sống vui vậy - Ảnh minh họa

Cũng có một nghịch lý, có những chuyện ta không muốn nhớ vẫn nhớ, có những chuyện ta  muốn quên lại không thể quên. Một ai đó đã từng nói, có hai điều mà ta thường nhớ nhất. Đó là yêu và hận. Hận ai đó ta cứ canh cánh trong lòng, yêu ai đó ta cứ nhớ khôn nguôi.

Điều ấy do đâu mà ra? Có người dựa vào thuyết Đạo Phật bảo rằng, con người có "thất tình lục dục" mà sinh ra yêu và hận. Từ yêu và hận mà sinh ra nhớ!

Tại sao người ta lại quên? Ký ức của mỗi chúng ta ngày càng "dày thêm" theo thời gian nên cái cũ phải quên đi nhường chỗ cho cái mới thế vào. Nhưng cũng có những việc mới xảy ra ta vẫn quên. Chẳng rõ!

Nhớ và quên có làm cho ta thoải mái hay khiến ta phiền muộn? Có lẽ hai phạm trù ấy đều xuất hiện trong ta. Nếu ai chỉ nhớ những điều cần nhớ và quên những điều cần quên thì sẽ thoải mái. Tâm tư không phiền muộn, cuộc sống có nhiều nụ cười, niềm vui.

Đôi lúc trong ta lại nhớ những điều không vừa lòng và muốn quên lại không được. Khi ấy, lòng ta phiền muộn, buồn bực. Tâm trí không còn minh mẫn để làm việc tốt.

Trong cuộc sống hằng ngày giữa nhớ và quên, ta khó mà lựa chọn như thế nào cho tuyệt đối với ta. Ai có đời sống tinh thần tốt, dòng nhớ bình yên, ký ức sẽ dịu ngọt. Không phải nặng đầu suy tư này nọ.

Trong bản thân mỗi người, đôi lúc cũng đấu tranh giữa nhớ và quên. Nhớ nhiều hơn quên và quên nhiều hơn nhớ. Cái vòng lẩn quẩn nhớ nhớ, quên quên cứ cuốn lấy, chiếm lĩnh tinh thần ta. Ta muốn thoát khỏi vòng lẩn quẩn ấy thì ta cứ tự nhiên nhớ, tự nhiên quên và ta sẽ tự nhiên sống vui vậy!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Đầu năm về chùa xin chữ

Đầu năm về chùa xin chữ

GNO - Sáng mùng 6, tôi ghé chùa Phước Viên xin chữ. Con đường đầu năm vẫn rộn ràng, người đi lễ Phật đông nhưng không ồn náo. cái đông ở đây giống như một dòng chảy, ai cũng có việc của riêng mình: người chắp tay lạy Phật, người dâng hương, người đứng lặng trước sân chùa như để thở ra hết những nỗi lo năm cũ.
Còn đây hàng giậu lá gai

Còn đây hàng giậu lá gai

GNO - Tôi ngồi trước hiên nhà nhìn ra hàng giậu lá gai xanh tốt bao quanh phía ngõ. Những chiếc lá có lông, hình tim, mọc so le nhau; mặt trên lá màu xanh, mặt dưới màu trắng bạc đang rung nhè nhẹ trong gió. Cũng phải đến gần tháng rồi chưa thấy bà ấy đến cắt. (Tôi không hỏi tên bà, có lẽ bà cũng chẳng biết tên tôi).

Thông tin hàng ngày