Để nhẹ lòng...

GNO - Trong tiềm thức mỗi con người có hai phạm trù: nhớ và quên! Ký ức của ta thường có nhiều chuyện để nhớ và cũng nhiều chuyện bị lãng quên.

nho quen nhe long.jpg
Cứ tự nhiên nhớ, tự nhiên quên và ta sẽ tự nhiên sống vui vậy - Ảnh minh họa

Cũng có một nghịch lý, có những chuyện ta không muốn nhớ vẫn nhớ, có những chuyện ta  muốn quên lại không thể quên. Một ai đó đã từng nói, có hai điều mà ta thường nhớ nhất. Đó là yêu và hận. Hận ai đó ta cứ canh cánh trong lòng, yêu ai đó ta cứ nhớ khôn nguôi.

Điều ấy do đâu mà ra? Có người dựa vào thuyết Đạo Phật bảo rằng, con người có "thất tình lục dục" mà sinh ra yêu và hận. Từ yêu và hận mà sinh ra nhớ!

Tại sao người ta lại quên? Ký ức của mỗi chúng ta ngày càng "dày thêm" theo thời gian nên cái cũ phải quên đi nhường chỗ cho cái mới thế vào. Nhưng cũng có những việc mới xảy ra ta vẫn quên. Chẳng rõ!

Nhớ và quên có làm cho ta thoải mái hay khiến ta phiền muộn? Có lẽ hai phạm trù ấy đều xuất hiện trong ta. Nếu ai chỉ nhớ những điều cần nhớ và quên những điều cần quên thì sẽ thoải mái. Tâm tư không phiền muộn, cuộc sống có nhiều nụ cười, niềm vui.

Đôi lúc trong ta lại nhớ những điều không vừa lòng và muốn quên lại không được. Khi ấy, lòng ta phiền muộn, buồn bực. Tâm trí không còn minh mẫn để làm việc tốt.

Trong cuộc sống hằng ngày giữa nhớ và quên, ta khó mà lựa chọn như thế nào cho tuyệt đối với ta. Ai có đời sống tinh thần tốt, dòng nhớ bình yên, ký ức sẽ dịu ngọt. Không phải nặng đầu suy tư này nọ.

Trong bản thân mỗi người, đôi lúc cũng đấu tranh giữa nhớ và quên. Nhớ nhiều hơn quên và quên nhiều hơn nhớ. Cái vòng lẩn quẩn nhớ nhớ, quên quên cứ cuốn lấy, chiếm lĩnh tinh thần ta. Ta muốn thoát khỏi vòng lẩn quẩn ấy thì ta cứ tự nhiên nhớ, tự nhiên quên và ta sẽ tự nhiên sống vui vậy!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Những lời dạy cuối cùng của Đức Phật đã tác động đến Tăng đoàn thời hiện tại một cái nhìn tích cực hơn, nâng cao tinh thần tự giác, trách nhiệm, hòa hợp. Xoáy sâu vào tu tập cốt lõi Chánh pháp, chủ trương tự giải thoát là chính, đồng thời liên hệ chặt chẽ với xã hội để truyền bá Chánh pháp...

Đức Phật và những di huấn sau cùng

GNO - Theo kinh Đại bát Niết-bàn (Trường bộ kinh), trước lúc viên tịch, Thế Tôn an cư mùa mưa tại Baluvā, bị bệnh trầm trọng, rất đau đớn. Nhưng Ngài giữ tâm chánh niệm, tỉnh giác, chịu đựng cơn đau ấy, không một chút ta thán.
Tranh vẽ Đức Phật nhập Niết-bàn

Thành kính tưởng niệm ngày Đức Thế Tôn nhập Niết-bàn

GNO - Nghe tin Ngài sắp nhập Niết-bàn, dân chúng quanh vùng đến kính viếng rất đông, trong số ấy có một ông già ngoài tám mươi tuổi, tên Tu Bạt Đà La đến xin xuất gia. Ngài hoan hỷ nhận lời. Đó là người đệ tử cuối cùng trong đời Ngài.
Tượng Đức Phật nhập diệt tại Bảo tháp Đức Phật nhập Niết-bàn (Ấn Độ)

Khảo cứu về ngày, tháng nhập Niết-bàn của Đức Phật

GNO - Sự kiện Đức Phật nhập Niết-bàn thường được tổ chức thành một lễ hội thiêng liêng. Tuy nhiên, do ảnh hưởng từ nhiều nguyên nhân, nên cả hai truyền thống lớn của Phật giáo là Bắc truyền và Nam truyền, đã tổ chức sự kiện trọng đại này vào những thời điểm khác nhau trong năm.
Tổ đình Hương Tích, ngôi già-lam có bề dày lịch sử trên trăm năm

Tòng lâm thạch trụ

GNO - Hơn nửa thế kỷ trước, vào khoảng thập niên 1950, tổ đình Hương Tích vô cùng hưng thịnh, Tăng Ni, Phật tử, các danh nho phát tâm về tham kinh vấn đạo rất đông. Không chỉ tại Phú Yên, các tỉnh Nam Trung Bộ và Cao Nguyên, nhiều người vì ngưỡng mộ vị Tổ khai sơn và uy tín của tổ đình Hương Tích mà phát tâm phụng sự.

Thông tin hàng ngày