Du hành đúng Chánh pháp

0:00 / 0:00
0:00

GNO - Hiện nay, có người ra sức ca ngợi hạnh du hành liên tục của một số vị xuất gia. Nói rằng tu đúng Chánh pháp là không trụ vào nơi nào, phải di chuyển thường xuyên để không dính mắc. Chính Đức Phật cũng du hành và ca ngợi hạnh du hành. Hiện tại tôi nhận thấy có nhiều vị tu hành ở yên một nơi, nhiều vị khác thì vân du tùy duyên hóa đạo, một số vị thì đi liên tục. Vậy thế nào là du hành đúng Chánh pháp?

(VÂN TRANG, tranglee…@gmail.com)

Bạn Vân Trang thân mến!

Đúng là Đức Phật trong hơn 45 năm giáo hóa thường du hành và tán thán hạnh du hành. Ngài và Thánh chúng chỉ dừng chân trong ba tháng cao điểm mùa mưa, sau an cư lại tiếp tục du hành. Du hành thời bấy giờ là đi bộ từ chỗ này đến nơi kia. Tuy vậy, không phải cứ di chuyển là du hành mà có những nguyên tắc nhất định, làm sao cho thuận lợi nhất đối với việc tu tập thành tựu giới định tuệ và giải thoát.

Theo kinh Tăng nhất A-hàm (chương Năm pháp, phẩm 33. Năm vua), Đức Phật phê phán người tu ở quá lâu tại một trú xứ, vì có năm điều phi pháp. “Tỳ-kheo thường ở một chỗ, có năm điều phi pháp. Sao gọi là năm? Ở đây, Tỳ-kheo ở một chỗ, ý tham đắm phòng xá, e sợ người đoạt, hoặc ý tham đắm tài sản lại sợ người đoạt, hoặc tích tụ nhiều vật giống như bạch y, hoặc tham luyến người thân quen không muốn cho người khác đến nhà người thân quen, thường cùng bạch y qua lại với nhau. Này Tỳ-kheo, đó gọi là người ở một chỗ có năm việc phi pháp này. Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy tìm cầu phương tiện đừng ở một chỗ” (kinh số 8). Điều này khá dễ hiểu, tu hành mà ở lâu một nơi dễ sinh dính mắc, tham ái cảnh và người nên cần tránh duyên bằng cách di chuyển đến nơi khác.

Nhưng đi quá nhiều, di chuyển liên tục cũng không phải điều hay. “Người du hành trường kỳ có năm sự khó. Sao gọi là năm? Ở đây, người thường du hành không tụng giáo pháp, giáo pháp đã tụng thì bị quên mất, không được định ý, tam-muội đã được lại thoái thất, nghe pháp nhưng không thể hành trì”. Trong năm điều khó mà Đức Phật đã chỉ ra thì đi quá nhiều không thể thành tựu định, pháp học và pháp hành đều trở ngại. Ngược lại, Đức Phật khen ngợi người không du hành nhiều. “Các Tỳ-kheo nên biết, người không du hành nhiều có năm công đức. Sao gọi là năm? Pháp chưa từng đắc sẽ đắc, pháp đã đắc rồi lại không quên mất, nghe nhiều mà ghi nhớ được, có thể đắc định ý, đã đắc tam-muội rồi không bị mất. Này các Tỳ-kheo, đó gọi là người không du hành nhiều có năm công đức này. Cho nên, này các Tỳ-kheo, không nên du hành nhiều” (Sđd, kinh số 7).

Thực sự thì Đức Phật ca ngợi “người không du hành nhiều” hay “người không ở mãi một chỗ”, chính xác là du hành đúng mục đích, chứ không phải lang thang vô định, đi bộ xuyên quốc gia. “Người không ở mãi một chỗ, có năm công đức. Những gì là năm? Không tham đắm nhà cửa, không tham đắm đồ đạc, không tích chứa nhiều của cải, không dính mắc với người thân, không qua lại với bạch y. Đó gọi là Tỳ-kheo không ở một chỗ có năm công đức này. Cho nên, này các Tỳ-kheo, hãy tìm cầu phương tiện thực hành năm việc này” (Sđd, kinh số 9).

Du hành cốt để thay đổi trụ xứ, để khất thực mỗi ngày với mục đích thuận duyên cho việc thực hành giáo pháp, tăng trưởng giới định tuệ và chứng đắc giải thoát, Niết-bàn. Đây mới đích thực là du hành đúng theo lời Đức Phật dạy.

Chúc bạn tinh tấn!

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Tiếng chuông chùa ở Trường Sa - Kỳ 2: Lời thề với tiền nhân

Tiếng chuông chùa ở Trường Sa - Kỳ 2: Lời thề với tiền nhân

Chiều dần buông trên đảo Phan Vinh. Từng con sóng vẫn miệt mài vỗ vào bờ san hô, hòa cùng gió mang theo vị mặn của biển cả. Giữa khung cảnh ấy, tiếng đại hồng chung từ mái chùa Phan Vinh bất chợt ngân lên, trầm mặc nhưng vang xa, lan tỏa giữa khoảng không vô tận của biển trời Trường Sa.
Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM thăm sách tấn đến hành giả an cư vân tập tại tổ đình Đại Tòng Lâm

Ban Trị sự GHPGVN TP.HCM đến tổ đình Đại Tòng Lâm thăm, sách tấn 2.000 Tăng Ni khu vực Bà Rịa-Vũng Tàu cũ

GNO - Sáng 6-8, tại trường hạ tổ đình Đại Tòng Lâm (P.Phú Mỹ, TP.HCM), Hòa thượng Thích Lệ Trang, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Trị sự GHPGVN TP.HCM, cùng Ban Thường trực Ban Trị sự, Ban chỉ đạo An cư kiết hạ Phật lịch 2570 đã đến thăm, sách tấn hành giả an cư các trú xứ trên địa bàn Bà Rịa-Vũng Tàu cũ.
“Dù không có nhiều điều kiện thuận lợi nhưng Phật giáo Cao Bằng đã nỗ lực vượt bậc để phát triển”

“Dù không có nhiều điều kiện thuận lợi nhưng Phật giáo Cao Bằng đã nỗ lực vượt bậc để phát triển”

GNO - Cao Bằng là một tỉnh miền núi vùng Đông Bắc của Tổ quốc, thuộc vùng sâu vùng xa, có đường biên giới giáp với Trung Quốc. Cao Bằng có diện tích tự nhiên khoảng 6.724km 2 . Rừng núi chiếm trên 90% diện tích, dân số gần 600.000 người, trong đó đồng bào các dân tộc thiểu số chiếm trên 94%.
Kinh Pháp hoa Tạng ngữ hiếm khi được lưu hành như một văn bản độc lập ở Tây Tạng truyền thống, mặc dù vẫn có người nhận được một thủ bản riêng lẻ của bản kinh này

Kinh Pháp hoa trong lịch sử và văn hóa Phật giáo Tây Tạng (phần 2)

NSGN - Kinh Pháp hoa giữ một vị trí quan trọng trong lịch sử và văn hóa Phật giáo Tây Tạng. Được dịch chính thức vào thời kỳ đế quốc, kinh Pháp hoa đã được sao chép và tôn kính như một phần của tạng Kanjur , bộ tuyển tập giáo pháp của Đức Phật được dịch sang Tạng ngữ.
Báo Giác Ngộ số 1364: Tăng-già, lá cờ của Phật giáo

Báo Giác Ngộ số 1364: Tăng-già, lá cờ của Phật giáo

GNO - Đó là tiêu đề bài viết của Ajahn Brahm (Tâm Tuệ lược dịch). Qua bài viết, tác giả mong muốn làm sáng tỏ ý nghĩa của từ Sangha theo đúng cách mà Đức Phật đã sử dụng, và mong muốn người đời hiểu rõ thuật ngữ này. Mời bạn đọc cùng theo dõi trên Báo Giác Ngộ số 1364, ra ngày 7-8.

Thông tin hàng ngày