“Gánh” quà quê, "gánh” yêu thương!

GNO - Quà quê ớt hiểm còn xanh
Gửi lên thành phố để dành mà ăn
Rau lang, bình bát tươi nhăn

Thêm trái đu đủ, với măng luộc rồiỞ nơi thành thị xa xôiĂn món dân dã, bồi hồi nhớ quêNhớ ba, nhớ mẹ gọi vềMẹ ba có chút quà quê gọi là…

 (Thơ ba gửi kèm từ Bà Rịa)

quaque.jpg
Quà quê của ba má - Ảnh minh họa

Thật ra bao chữ, bao lời thì cũng không thể nói hết công ơn đời đời của cha mẹ.

Một mùa Vu lan nữa lại đến, tôi chỉ xin chép vào đây những kí ức trong sâu thẳm tâm hồn nhưng luôn hiển hiện trong mình từng phút giây của những năm tháng xa nhà và được trưởng thành trong mớ “quà quê” của ba mẹ.

Ba tôi là Thầy - người Thầy đầu tiên trong cuộc đời, là cậu “mục đồng” trong những câu chuyện xa xưa bên lũy tre, bờ ruộng, là “anh nông dân” với vườn rau cây cỏ nuôi tôi lớn khôn, là bác thợ mộc cho mình chiếc bàn học đồng hành thời cắp sách. Đặc biệt hơn, cha tôi còn là “nhà báo”, nhà thơ lỡ nợ khoa trường” với thói quen mỗi ngày một tờ báo, “mỗi chuyện” một bài thơ và thế đấy mà lại truyền cho tôi tình yêu với sách báo, với điệu vần con chữ.

Còn mẹ - mẹ là người đã từng vào ra cửa tử để chị em tôi ra đời, là người đầu bếp đưa rau trái của ba vào những bữa cơm nồng ấm, là người “góp nhặt” những yêu thương âm thầm nhất trong từng hủ tiêu, hủ muối ớt, bịch đường, bao gạo hay cả chai dầu gió Bình An cho nó mỗi lúc đi xa, là “tổng đài viên” với câu nói quen thuộc “Cơm chưa, trời mưa không con?” mỗi buổi tối. 

Ba mẹ, con thương nhớ...

Bao nhiêu cay, đắng, mặn ngọt của những thứ gia vị, những món quà quê ấy đã cho tôi những năm tháng đong đầy vị yêu thương.

Đã 25 năm từ ngày gia đình cầu xin mãi mới lọt ra được đứa trẻ như tôi; tôi lớn lên không được khỏe mạnh, hay ốm vặt, nhưng luôn không ngừng cố gắng học tập tu dưỡng và tự hứa sẽ ngày một vững chãi hơn để là niềm tin yêu, tự hào của ba mẹ.

Bảy mùa thu nơi Sài Gòn, có cách xa, nhưng sợi dây thương mến vô hình giúp tôi luôn cảm nhận một gia đình bên cạnh, không bao giờ xa cách.

Nguyện cầu cho ba mẹ một sức khỏe đủ đầy, cho gia đình mình luôn mãi vẹn tròn bao “gánh” yêu thương!

Sài Gòn, mùa dịch 1-8-2020
Võ Thị Long Giang

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

Hòa thượng Thạch Sok Xane và ông Kim Ngọc Thái

Vĩnh Long: Ban Trị sự GHPGVN tỉnh thăm lãnh đạo Tỉnh ủy và các cơ quan sau Đại hội lần thứ I

GNO - Sau Đại hội đại biểu Phật giáo tỉnh Vĩnh Long lần thứ I, nhiệm kỳ 2026-2031, chiều 8-6, Ban Thường trực Ban Trị sự GHPGVN tỉnh do Hòa thượng Thạch Sok Xane, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự, Trưởng ban Trị sự GHPGVN tỉnh làm trưởng đoàn đến thăm lãnh đạo Tỉnh ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQVN tỉnh và các cơ quan tỉnh.
Hội thảo khoa học cấp quốc gia: “Hòa thượng Thích Huệ Thành: Những đóng góp cho Đạo pháp và Dân tộc" do Ban Trị sự GHPGVN TP.Đồng Nai phối hợp cùng môn phong tổ đình Long Thiền và Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP.HCM tổ chức - Ảnh: Đăng Huy

Đồng Nai: Hội thảo về cuộc đời và đạo nghiệp Trưởng lão Hòa thượng Thích Huệ Thành tại tổ đình Long Thiền

GNO - Sáng 8-6, tại tổ đình Long Thiền (P.Biên Hòa), Ban Trị sự GHPGVN TP.Đồng Nai phối hợp cùng môn phong tổ đình Long Thiền và Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP.HCM tổ chức Hội thảo khoa học cấp quốc gia: “Hòa thượng Thích Huệ Thành: Những đóng góp cho Đạo pháp và Dân tộc”.
Bài trên Báo Giác Ngộ số 1349 - Thiết kế: Phòng Mỹ thuật BGN/Tống Viết Diễn

Thầy - sự kết nối mầu nhiệm

GNO - Chiều ngày 22-2 năm Bính Ngọ, nắng vẫn gắt trên nền trời xanh tĩnh lặng, vạn pháp vận hành theo duyên như muôn chiều vẫn thế. Nhưng cũng chính trong dòng chảy rất bình thường ấy, một nhân duyên thù thắng đã khẽ mở, đưa chúng con bước vào một cuộc gặp gỡ chạm đến chiều sâu nội tâm chưa từng có.
Dù AI có thể vượt trội so với trí tuệ con người trong nhiều lĩnh vực, nhưng nó vẫn đang được huấn luyện và chịu ảnh hưởng từ chính chúng ta. Vì vậy, chúng ta có khả năng và cũng có trách nhiệm đạo đức để đưa yếu tố trí tuệ và lòng từ bi vào “hệ sinh thái” của nó

Chánh pháp trong thời đại AI

GNO - Giữa thời đại mà AI đang bứt phá vượt khỏi tầm hiểu biết quen thuộc của con người, chúng ta đứng trước một nghịch lý: công cụ do chính mình tạo ra lại có thể làm lung lay niềm tin vào trí tuệ của chính mình.

Thông tin hàng ngày