Góc an nhiên: Mắt sương

Góc an nhiên: Mắt sương
0:00 / 0:00
0:00
GN - Tôi hay ngồi ngắm lá, vào buổi sáng, lúc mặt trời vừa mới hừng lên.

Có thể vẫn còn một vài hạt sương ngụ trên mép lá, sáng lấp lánh như những ánh mắt nhìn tôi. Tôi tưởng tượng ra cả một vũ trụ kỳ vĩ ẩn trong vật thể bé nhỏ ấy. Cả trời đất còn có thể đặt gọn trên đầu sợi tóc, và cả nhật nguyệt có thể nhét vừa trong một hạt cải, như cách nói của Thiền sư Khánh Hỷ, thì cớ gì cái hạt sương trên mép lá kia không nhiếp cả muôn trùng vào đó được?

Có lần, trong một buổi ngó lá nhìn sương như thế, tôi sáng tác được bài thơ:

“Lặng nghe mai sớm gọi sương

Có con dế ngủ bên đường vô tư

Long lanh đôi mắt hiền từ

Biếc trong nhiếp cả thái hư muôn trùng!”

Đất trời thu gọn vào đôi mắt dế. Đẹp lắm chứ!

Nhưng mà, có vẻ như thầy tôi là người không thích thơ, chẳng mến sương và không ưa... lá. Lá ở đây mà tôi nói tới là lá vàng. Lá vàng rụng đầy cả một khoảng sân chùa. Thầy tôi bắt tôi quét cho kỳ sạch. Thậm chí thầy còn lấy sào chọc lá vàng cho nó rụng xuống rồi gọi tôi quét. Thầy la tôi lười biếng, có cái sân bé bằng bàn tay mà quét từ lúc công phu xuống cho đến khi mặt trời lên vẫn chưa xong. Thầy đâu biết tôi còn quán chiếu vũ trụ ở hạt sương trên mép lá. Thậm chí thầy còn không thèm liếc mắt xem bài thơ tôi sáng tác hay dở thế nào...

Nhưng, đó là chuyện đã trôi qua ngót 30 năm, lúc tôi còn là một chú điệu mộng mơ. Bây giờ, tôi hầu như không ngắm lá vàng cũng chẳng nhìn mây bay. Tôi thấy mình bận kinh khủng, dù nhiều khi đó chỉ là những chuyện không đâu vào đâu, được gán cho cái nhãn “Phật sự”.

Cuối năm, tôi về thăm thầy. Thầy đã yếu lắm rồi, không sao còn cầm nổi cái sào để chọc lá. Góc sân lá rụng đầy. Nhìn chiếc lá còn đọng sương, tôi không thấy càn khôn ở đó, chỉ thấy một thế giới tuổi thơ muôn trùng, thấy yêu thương chan đầy nơi cuống lá vàng cỗi, sắp sửa héo khô...

Tin cùng chuyên mục

Tin mới

“Hồi 30 năm trước, khi lão tăng còn chưa tham thiền, thấy núi là núi, thấy sông là sông. Về sau, gặp được thiện tri thức, có chỗ hội nhập, thấy núi không là núi, thấy sông không là sông. Bây giờ được chỗ dứt sạch, thấy núi chỉ là núi, thấy sông chỉ là sông”

Thấy núi không là núi

NSGN - Khi chúng ta thấy núi là núi, thấy sông là sông, lúc đó chúng ta lặp lại những kiến thức học từ xã hội, gia đình. Những quy ước thế gian rằng ngọn núi trước mắt ta gọi là núi, con sông nơi bến đò thì gọi là con sông. Chúng ta học từ quy ước, từ kiến thức quá khứ của tập thể cộng đồng, và gọi như thế.
Đại đức Thích Minh Đăng, trụ trì chùa Hoa Nghiêm cùng đại diện chính quyền xã thăm hỏi tặng quà tri ân đến các gia đình người có công, thân nhân liệt sĩ tiêu biểu trên địa bàn xã

Chùa Hoa Nghiêm (Đắk Lắk) thăm, tặng quà người có công nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ

GNO - Nhân dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27-7-1947 - 27-7-2026), chiều 22-7, chùa Hoa Nghiêm (xã Quảng Phú) phối hợp cùng đoàn công tác của Đảng ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQVN xã Quảng Phú đã đến thăm, tặng quà các gia đình người có công, thân nhân liệt sĩ tiêu biểu trên địa bàn xã.

Thông tin hàng ngày